Đọc Truyện Cùng Su
← Nỗi Sợ Cuối Cùng

Chương 7

Sương mù buổi sớm trên hồ Thiên Di mỏng hơn ban đêm, nhưng vẫn đủ để che giấu những chuyển động lén lút dọc mép nước. Gió bấc thổi thông thốc qua mặt hồ, mang theo cái lạnh thấu xương của làn nước đứng và mùi bùn đất ẩm mục.

Minh Anh đứng nép mình sau thân cây liễu già cổ thụ. Bộ quần áo gió màu đen ôm sát cơ thể cô dính đầy sương đêm ẩm ướt. Cô nhìn chăm chăm xuống làn nước xám xịt dưới chân. Trong tâm trí cô, những thước phim ký ức của mười năm trước vẫn đang cuộn chảy mượt mà, không còn đứt quãng hay mờ nhạt như trước nữa. Cô biết rõ, dưới tầng bùn sâu bên dưới rễ cây liễu này, có một thứ thuộc về Hải. Một thứ mà gã đã điên cuồng tìm kiếm suốt nhiều ngày sau đêm gây án nhưng không thể tìm thấy, vì nó đã bị những chiếc rễ gồ ghề của cây liễu cổ thụ nuốt chửng.

Đó là chiếc bật lửa Zippo bằng đồng thau mạ bạc – vật bất ly thân của Hải mười năm trước, trên đó có khắc chìm tên viết tắt “N.T.H” cùng số hiệu cảnh sát của gã. Trong cơn giãy giụa sinh tử đêm đó, Linh đã dùng chút sức tàn cuối cùng để giật phắt chiếc bật lửa từ túi áo khoác của Hải. Khi gã ghìm đầu cô xuống nước, Linh đã thả chiếc bật lửa xuống khe nứt của rễ liễu dưới đáy hồ.

Minh Anh hít một hơi sâu, không khí lạnh buốt tràn vào phổi giúp cô tỉnh táo tuyệt đối. Cô quỳ xuống bên mép nước, xắn cao tay áo, để mặc cho làn nước hồ Thiên Di lạnh buốt như kim châm bao bọc lấy cánh tay mình. Cô thọc sâu bàn tay vào kẽ hở giữa hai nhánh rễ liễu khổng lồ đang cắm sâu xuống lòng hồ.

Bùn đất tanh nồng, nhớp nháp bám đầy các kẽ móng tay cô. Minh Anh nhắm mắt lại, dùng xúc giác để cảm nhận. Cánh tay cô ngập sâu đến tận khuỷu.

Một nhánh rễ mục. Một hòn đá cuội trơn tuột. Đám rong rêu lạnh lẽo bám đầy rác thải.

Minh Anh cắn răng, đẩy tay sâu hơn nữa, chịu đựng cái lạnh đang đông cứng từng mạch máu. Đột ngột, đầu ngón tay cô chạm vào một vật thể bằng kim loại cứng, góc cạnh, nằm kẹt cứng giữa một nút thắt của rễ liễu già.

Tim cô đập dồn dập. Cô khéo léo dùng hai ngón tay luồn vào, lay nhẹ vật thể đó. Sau mười năm bị chôn vùi, rễ cây đã bao bọc lấy chiếc bật lửa như một chiếc kén bảo vệ tự nhiên. Minh Anh lấy hơi, dùng sức cạy mạnh.

Phựt.

Chiếc bật lửa rời khỏi kẽ rễ. Minh Anh rút tay lên khỏi mặt nước. Trên bàn tay run rẩy vì lạnh của cô là một khối bùn đất đặc quánh. Cô vội vàng nhúng nó vào vũng nước nông bên cạnh để gột rửa. Lớp bùn đen trôi đi, để lộ ra ánh kim loại xám xịt của lớp mạ bạc đã bị oxy hóa loang lổ.

Dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sớm, những nét khắc chìm trên mặt chiếc Zippo hiện ra rõ mồn một: N.T.H - ĐTV 114.208.

Nước mắt Minh Anh suýt rơi vì xúc động. Đây rồi. Vật chứng vật lý không thể chối cãi. Một chiếc bật lửa thuộc sở hữu cá nhân của điều tra viên Nguyễn Thanh Hải, nằm sâu dưới lòng hồ ngay tại vị trí thi thể nạn nhân Nguyễn Khánh Linh được tìm thấy mười năm trước, trong khi hồ sơ vụ án hoàn toàn không hề ghi nhận vật chứng này. Hải có thể ngụy tạo lời khai, có thể làm giả kết quả khám nghiệm tử thi, nhưng gã không thể giải thích được sự hiện diện của món đồ riêng tư này dưới đáy hồ suốt một thập kỷ.

Minh Anh cẩn thận bỏ chiếc bật lửa vào một chiếc túi nilon nhỏ chuyên dụng, kéo khóa kín rồi cất sâu vào túi áo trong. Cô đứng dậy, nhìn về phía căn nhà trọ cũ đang tròng trành trong màn sương mờ bên kia đường. Nơi đó giờ chỉ còn là một đống tro tàn đổ nát sau vụ hỏa hoạn đêm qua. Nhưng đống tro tàn đó không thể thiêu rụi được sự thật. Sự thật đã thức tỉnh, và nó đang đòi lại công lý.

Chín giờ sáng. Tại một quán cà phê nhỏ, nằm sâu trong con hẻm yên tĩnh đối diện công viên Tao Đàn.

Minh Anh ngồi ở chiếc bàn khuất trong góc tối, chiếc mũ bảo hiểm vẫn đặt bên cạnh. Đối diện cô là Thượng tá Lê Mạnh – Phó trưởng Ban chuyên án nội bộ của Bộ Công an. Ông Mạnh là một người đàn ông ngoài năm mươi, gương mặt nghiêm nghị, cương trực với mái tóc cắt ngắn dứt khoát và đôi mắt có cái nhìn sắc sảo như muốn thấu suốt tâm can người đối diện.

Sau khi nghe Minh Anh trình bày toàn bộ sự việc và xem xét chiếc Zippo cùng trang nhật ký cũ của Linh được bảo quản nguyên vẹn trong túi nilon, Thượng tá Mạnh đan hai tay vào nhau, nét mặt ông đăm chiêu, nặng nề trầm tư.

“Cô Minh Anh, những gì cô cung cấp thực sự là những manh mối vô giá,” Thượng tá Mạnh chậm rãi nói, giọng ông trầm ấm nhưng uy lực. “Chúng tôi đã bí mật giám sát Nguyễn Thanh Hải và cựu Trưởng phòng Trần Thắng suốt hai tháng qua vì những nghi vấn liên quan đến đường dây bảo kê buôn lậu mười năm trước. Tuy nhiên, vụ án mạng của nạn nhân Nguyễn Khánh Linh khi đó đã bị bít hồ sơ quá chặt dưới danh nghĩa tự sát. Chiếc bật lửa này và trang nhật ký là những mắt xích vật lý cực kỳ quan trọng để lật lại vụ án.”

Ông Mạnh ngước nhìn cô, ánh mắt lộ vẻ lo ngại:

“Nhưng cô phải hiểu một điều. Chiếc Zippo này, dù có khắc số hiệu của Hải, cũng chỉ chứng minh được gã từng có mặt ở hồ nước. Hải hoàn toàn có thể ngụy biện rằng gã đánh rơi nó trong quá trình khám nghiệm hiện trường vụ ‘tự tử’ sau đó. Trần Thắng vẫn còn rất nhiều vây cánh cũ trong hệ thống địa phương, bọn chúng sẽ tìm mọi cách để vô hiệu hóa chứng cứ này nếu chúng ta không có một lời thú tội trực tiếp hoặc một bằng chứng quả tang.”

“Tôi hiểu,” Minh Anh gật đầu, ánh mắt cô kiên định đến đáng sợ. “Vì vậy, tôi sẽ biến mình thành chiếc bẫy để ép hắn phải tự miệng thừa nhận tất cả.”

Thượng tá Mạnh nhíu mày:

“Cô muốn làm gì?”

“Tôi sẽ hẹn gặp Hải,” Minh Anh nghiêng người về phía trước, giọng cô thì thầm nhưng dứt khoát từng chữ. “Tôi sẽ nói với hắn rằng tôi đã lấy được chiếc bật lửa dính máu của Linh từ dưới hồ, cùng với cuốn nhật ký ghi rõ tội ác cấu kết buôn lậu của hắn và Trần Thắng mười năm trước. Tôi sẽ đòi hắn một số tiền lớn – năm tỷ đồng – để đổi lấy sự im lặng và tôi sẽ rời khỏi đất nước này ngay lập tức.”

“Quá nguy hiểm!” Thượng tá Mạnh gạt đi ngay lập tức. “Hải là một kẻ sát nhân chuyên nghiệp, lại là một cảnh sát lão luyện. Đêm qua gã đã phóng hỏa đốt nhà trọ của cô, chứng tỏ gã đã hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn. Nếu cô hẹn gặp riêng gã, gã sẽ không mang tiền đến đâu. Gã sẽ mang súng để giết cô bịt đầu mối vĩnh viễn!”

“Đó chính là điều tôi muốn,” Minh Anh cười nhạt, một nụ cười không có chút sợ hãi. “Hắn chỉ lộ bản chất ác quỷ khi hắn nghĩ mình đã dồn con mồi vào chân tường và nắm chắc phần thắng. Khi hắn chĩa súng vào tôi và nghĩ rằng tôi sắp chết, hắn sẽ tự mãn nói ra toàn bộ sự thật về đêm mười năm trước. Hắn sẽ thừa nhận chính hắn đã dìm chết Linh, chính hắn đã nhờ Trần Thắng bít hồ sơ, và chính hắn đã phóng hỏa đêm qua để giết tôi.”

Minh Anh rút từ trong túi xách ra một thiết bị nhỏ màu đen, chỉ bằng hạt cúc áo:

“Thượng tá, đây là thiết bị ghi âm và định vị phát sóng trực tiếp mà tôi đã tự chuẩn bị. Nhưng tôi biết thiết bị dân dụng này rất dễ bị Hải dùng máy dò sóng cảnh sát phát hiện. Tôi cần Ban chuyên án nội bộ hỗ trợ tôi công nghệ tốt hơn. Các anh sẽ cài thiết bị định vị quân sự siêu nhỏ vào khuy áo của tôi, và triển khai lực lượng vây bắt xung quanh hồ Thiên Di. Tôi sẽ kéo dài thời gian đối thoại để các anh thu âm trực tiếp toàn bộ lời thú tội của hắn làm bằng chứng pháp lý trước tòa.”

Thượng tá Lê Mạnh nhìn sâu vào mắt Minh Anh. Ông nhìn thấy trong đôi mắt của người phụ nữ mười năm qua luôn sống trong đau khổ và dằn vặt này không còn một chút bóng dáng nào của sự nhu nhược. Đó là ánh mắt của một người mẹ đã tìm lại được linh hồn của con gái mình, một người sẵn sàng bước vào cõi chết để kéo kẻ thủ ác ra ánh sáng của công lý.

Ông Mạnh thở dài, nhưng trong ánh mắt lộ rõ sự kính trọng:

“Cô thực sự đã suy nghĩ kỹ chưa? Chỉ cần một sai sót nhỏ của chúng tôi, hoặc Hải bóp cò súng quá nhanh trước khi lực lượng ập vào, cô sẽ mất mạng.”

“Mười năm qua tôi đã sống như một xác chết đứng rồi, Thượng tá,” Minh Anh nhẹ nhàng đáp. “Cái chết không còn đáng sợ với tôi nữa. Điều tôi sợ duy nhất là để gã ác quỷ đó tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật nhân danh công lý. Tôi muốn con gái tôi dưới suối vàng được thanh thản, và linh hồn của Linh được siêu thoát.”

Thượng tá Mạnh đứng dậy, giơ tay chào cô theo đúng điều lệnh quân đội, gương mặt ông đanh lại đầy quyết tâm:

“Được. Ban chuyên án sẽ phối hợp với cô. Chúng tôi sẽ trang bị cho cô thiết bị thu phát sóng tần số nhảy (frequency-hopping) siêu nhỏ, ngụy trang dưới dạng một chiếc khuy măng sét cài cổ áo khoác. Thiết bị này sử dụng công nghệ mã hóa quân sự, Hải tuyệt đối không thể dò ra bằng các thiết bị dân dụng hay cảnh sát thông thường. Toàn bộ cuộc đối thoại của hai người sẽ được truyền trực tiếp về xe chỉ huy của chúng tôi đỗ cách hiện trường một km.”

Ông siết chặt tay cô:

“Bảo trọng, cô Minh Anh. Chúng tôi sẽ luôn ở ngay sát bên cô.”

Mười một giờ đêm. Cơn dông bất chợt ập xuống thành phố.

Mây đen cuồn cuộn che lấp cả vầng trăng khuyết cuối tháng, khiến không gian xung quanh hồ Thiên Di chìm vào một màu đen đặc quánh như hũ mực. Gió bão rít lên qua những kẽ lá liễu, quật những cành cây khẳng khiu xuống mặt đất như những cánh tay ma quỷ đang điên cuồng vẫy gọi. Nước hồ chao đảo, những con sóng đen kịt vỗ bành bạch vào bờ đá, tung bọt trắng xóa.

Minh Anh đứng một mình dưới gốc liễu già, chiếc áo khoác gió màu đen của cô bay phần phật trong gió bão. Cô không che ô, mặc cho những hạt mưa đá lạnh buốt quật thẳng vào mặt. Chiếc khuy măng sét bằng bạc cài chặt ở cổ áo cô khẽ lóe lên một chấm sáng đỏ siêu nhỏ rồi tắt hẳn – thiết bị của Ban chuyên án nội bộ đã được kích hoạt hoàn hảo.

Xung quanh hồ Thiên Di, trong những bụi rậm tối tăm và trên những chiếc thuyền đánh cá neo đậu rải rác ngoài xa, các trinh sát tinh nhuệ của Ban chuyên án nội bộ đã vào vị trí phục kích, tạo thành một gọng kìm khép chặt, chỉ chờ lệnh xuất kích.

Minh Anh đưa tay lên nhìn đồng hồ. Đúng 11 giờ 30 phút.

Xoẹt.

Hai luồng ánh sáng pha cực mạnh đột ngột xé toạc màn đêm và mưa bão, rọi thẳng từ con đường dốc xuống mép hồ. Chiếc sedan màu đen lầm lũi tiến lại gần, động cơ gầm rú như một con quái thú đang đói mồi. Chiếc xe dừng lại cách Minh Anh khoảng mười mét.

Đèn pha không tắt, chiếu thẳng vào Minh Anh khiến cô phải nheo mắt lại. Qua mặt kính chắn gió đẫm nước mưa, cô nhìn thấy bóng dáng của Hải ngồi sau vô lăng. Gã không vội xuống xe, gã đang quan sát. Gã dò xét xem có bất kỳ chuyển động bất thường nào xung quanh hồ hay không.

Minh Anh đứng im như một pho tượng đá, hai tay đút sâu vào túi áo khoác, đầu ngón tay cô siết chặt lấy chiếc bật lửa Zippo của Hải mười năm trước. Cô biết Hải đang kiểm tra tần số sóng radio xung quanh xe bằng thiết bị dò cầm tay của gã. Nhưng gã sẽ không tìm thấy gì, vì thiết bị của Ban chuyên án đang chạy trên băng tần quân sự được mã hóa đặc biệt.

Sau ba phút im lặng nghẹt thở, cửa xe sedan mở ra.

Hải bước xuống xe. Gã mặc một chiếc áo măng tô dài màu đen, chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống trán. Một tay gã đút trong túi áo măng tô – nơi Minh Anh chắc chắn có một khẩu súng quân dụng đã lên nòng sẵn. Hải lầm lũi bước đi trong mưa, đôi giày da nện những bước nặng nề xuống mặt đất sũng nước. Gã dừng lại cách cô năm bước chân, gương mặt gã dưới ánh đèn ngược sáng hiện ra những đường nét vặn vẹo, lạnh lùng và tàn nhẫn tột cùng.

“Cô Minh Anh, cô dũng cảm hơn tôi nghĩ đấy,” Hải nói, giọng gã bị tiếng gió bão quật loãng đi nhưng vẫn giữ được sự lạnh lùng đáng sợ. “Đêm hôm thế này, lại dám hẹn tôi ra đúng chỗ này để thương lượng.”

Minh Anh nhìn thẳng vào đôi mắt rắn của gã, cô không hề lùi bước:

“Bởi vì đây là nơi mọi chuyện bắt đầu mười năm trước, anh Hải ạ. Và đây cũng sẽ là nơi tất cả phải kết thúc.”

Gió bão đột ngột gầm lên một tiếng dữ dội, cuốn theo làn sương mù dày đặc bao phủ lấy hai bóng người đứng bên mép nước, chuẩn bị cho cuộc đối đầu sinh tử cuối cùng của mười năm oan khuất. Manh bẫy đã giăng, gã thợ săn đã bước vào tầm ngắm, và giờ là lúc tiếng súng nổ sập bẫy bắt đầu.

Chương sau: Chương 8