Chương 8
Cơn giông bão mười năm trước dường như đang lặp lại một cách hoàn hảo vào đêm nay.
Gió rít gào qua những tán liễu rủ rượi, bẻ gãy những cành lá khô quật mạnh xuống nền đất ẩm ướt của bờ hồ Thiên Di. Sấm sét rạch dọc bầu trời xám xịt, loang loáng những dải ánh sáng trắng dã, soi rõ những con sóng hung hãn đang vỗ bờ rầm rập. Giữa màn sương mù dày đặc và lạnh buốt, Minh Anh đứng thẳng bên gốc liễu già, chiếc áo gió mỏng dán chặt vào cơ thể run rẩy vì cái lạnh của dông bão. Nhưng đôi mắt cô lại sáng rực, kiên định nhìn vào khoảng sương mù xám ngoét trước mặt.
Từ trong màn sương, hai quầng sáng đèn pha ô tô đột ngột xuất hiện rồi tắt lịm. Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát nện lên nền sỏi dốc tiến về phía cô.
Hải bước ra khỏi màn sương. Gã vẫn mặc chiếc áo khoác da màu đen quen thuộc, đầu đội mũ sụp xuống che nửa gương mặt. Nhưng lần này, gã không còn điếu thuốc lá lập lòe trên môi, cũng không có vẻ ngoài lịch sự, dò xét như những lần gặp trước. Tay phải của gã đút vào trong vạt áo khoác da, bả vai hơi khom lại – tư thế chuẩn bị rút vũ khí của một cảnh sát hình sự lão luyện.
“Cô Minh Anh, tôi không ngờ cô lại dũng cảm đến thế,” Hải dừng lại cách cô năm bước chân, giọng gã bị tiếng gió rít át đi, chỉ còn là những âm thanh khàn đặc, lạnh lùng. “Một mình hẹn tôi ra đây vào đêm dông bão thế này. Cô thật sự không sợ chết sao?”
Minh Anh nhìn thẳng vào gương mặt gã, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt nhòa:
“Mười năm trước, con gái tôi đã chết ở chính chỗ này. Từ giây phút đó, tôi đã không còn biết sợ hãi là gì nữa. Anh Hải, người chết một lần rồi thì làm sao sợ chết thêm lần nữa?”
Hải khẽ cười khẩy, gã chậm rãi rút tay ra khỏi túi áo. Ánh chớp lóe lên trên bầu trời, soi rõ khẩu súng lục K59 đen ngòm đang nằm gọn trong bàn tay thô ráp của gã. Họng súng lạnh lùng chĩa thẳng vào lồng ngực Minh Anh.
“Hôm qua cô may mắn thoát chết trong vụ cháy ở nhà trọ,” Hải bước thêm một bước, giọng gã lạnh tanh không một chút gợn sóng cảm xúc. “Nhưng thần chết không gõ cửa một nhà hai lần đâu. Cô đã nhớ lại toàn bộ câu chuyện mười năm trước, đúng không? Cô biết tôi là người đã giết Khánh Linh.”
“Phải, tôi đã nhớ lại tất cả,” Minh Anh không hề lùi bước trước họng súng. “Mười năm trước, anh dìm chết Linh dưới hồ này vì cô ấy phát hiện anh cấu kết với đường dây buôn lậu của Trần Thắng ở bến sông. Anh dìm chết một cô gái hai mươi tuổi chỉ vì lòng tham của mình. Và mười năm qua, anh sống thản nhiên dưới danh nghĩa một người thực thi pháp luật, khép hồ sơ của cô ấy lại như một vụ tự sát.”
“Khánh Linh quá ngây thơ,” Hải lạnh lùng đáp, ngón tay gã khẽ siết nhẹ vào cò súng. “Nó nghĩ một vài trang nhật ký và chiếc thẻ sinh viên rách nát có thể hạ bệ được tôi và sếp Thắng sao? Ở thế giới này, kẻ mạnh viết luật, còn kẻ yếu chỉ có nước tuân theo hoặc biến mất. Mười năm trước cô may mắn trốn thoát vì vong hồn đứa con gái của cô che mắt tôi. Nhưng đêm nay, sẽ không có phép màu nào nữa.”
“Anh nghĩ vụ cháy hôm qua đã thiêu rụi toàn bộ chứng cứ của Linh sao?” Minh Anh chậm rãi thò tay vào túi áo khoác.
Hải lập tức quát lớn, ngón tay gã siết chặt cò súng hơn:
“Đứng im! Bỏ tay ra ngoài!”
Minh Anh thản nhiên rút tay ra, nhưng trên tay cô không phải là vũ khí, mà là một chiếc nilon bọc kín một vật thể mạ đồng đã hoen rỉ. Cô giơ nó lên trước ánh sáng của những tia chớp:
“Chiếc bật lửa Zippo mạ đồng khắc số hiệu cảnh sát của anh. Mười năm trước, trong lúc vật lộn dìm Linh xuống nước, cô ấy đã giật đứt nó khỏi túi áo anh. Nó đã nằm kẹt trong rễ cây liễu dưới đáy hồ suốt mười năm ròng rã, dính chặt vết máu của cô ấy và dấu vân tay của anh dưới lớp nilon bảo quản của rễ cây. Linh đã bảo vệ nó suốt một thập kỷ qua chỉ để đợi ngày hôm nay.”
Nhìn thấy chiếc bật lửa quen thuộc, gương mặt Hải lần đầu tiên biến sắc hoàn toàn. Đôi mắt gã trợn tròn, cơ thể khẽ loạng choạng lùi lại một bước. Gã không thể ngờ được dưới lòng hồ sâu thẳm lại có thể lưu giữ một vật chứng chí mạng đến thế.
“Mày…” Hải rít lên qua kẽ răng, sự hoảng loạn bắt đầu xâm chiếm tâm trí gã. “Mày nghĩ mày mang cái này đến đây là có thể đe dọa được tao sao? Đêm nay tao sẽ giết mày, lấy lại chiếc bật lửa này và dìm xác mày xuống hồ. Vụ án mười năm trước sẽ vĩnh viễn là một bí ẩn!”
Hải giơ súng lên ngang tầm mắt, chuẩn bị bóp cò.
Giữa lồng lộng gió bão, Minh Anh không hề nhắm mắt. Cô nhìn thẳng vào họng súng đen ngòm của kẻ sát nhân, giọng cô vang lên đầy dũng cảm, đập tan tiếng sấm sét gầm rú:
“Hải! Anh có biết thứ đáng sợ nhất trên đời này là gì không? Mười năm nay tôi sống trong bóng tối, trốn tránh thế giới vì tôi sợ ma, sợ những vong hồn khuất mặt. Nhưng hôm nay tôi nhận ra, ma quỷ chưa từng hại tôi một lần nào. Linh đã dùng chút tàn lực cuối cùng để cứu mạng tôi trong con hẻm. Bé Thỏ – con gái tôi – đã dùng linh hồn nhỏ bé của nó để che chở cho mẹ suốt mười năm qua. Ma quỷ tràn ngập tình yêu thương và sự hy sinh, còn người sống như anh…”
Minh Anh tiến lên một bước, dí thẳng lồng ngực mình vào họng súng của Hải:
“…người sống như anh lại thờ ơ, lạnh lùng tước đoạt mạng sống của đồng loại chỉ vì danh vọng và tiền tài. Sự vô cảm, độc ác của người sống mới là thứ đáng sợ nhất thế gian này!”
“Chết đi!” Hải gào lên, điên cuồng bóp cò súng.
Đoàng!
Tiếng súng nổ vang rền xé toạc màn đêm giông bão.
Nhưng viên đạn không hề găm vào ngực Minh Anh. Một luồng gió xoáy lạnh buốt đột ngột bốc lên từ lòng hồ, quật mạnh vào cánh tay cầm súng của Hải, khiến họng súng bị lệch đi một góc chí mạng. Viên đạn lao vút vào khoảng sương mù xám ngoét bên cạnh.
Hải bàng hoàng nhìn cánh tay cầm súng của mình đang bị đóng băng bởi một lớp sương giá trắng xóa, cứng đờ không thể cử động.
Ngay sau lưng Hải, từ trong màn sương mù dày đặc của hồ Thiên Di, hai bóng hình mờ ảo từ từ hiện ra.
Khánh Linh đứng bên trái, mái tóc dài không còn rũ rượi mà bay nhẹ trong gió, nụ cười thanh thản hiển hiện trên gương mặt không còn vết máu. Và bên phải cô… là một đứa trẻ nhỏ nhắn chừng năm tuổi, mặc chiếc váy hồng nhạt dính đầy sương đêm. Đứa trẻ có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt tròn xoe sáng ngời như hai ngôi sao nhỏ.
“Thỏ… con của mẹ…” Minh Anh quỳ sụp xuống đất, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Đứa bé nhìn mẹ, mỉm cười nhẹ nhõm. Đôi bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ đang cùng Linh áp chặt lấy cánh tay cầm súng của Hải, dùng toàn bộ tàn lực tâm linh cuối cùng để khóa chặt cử động của kẻ thủ ác.
“Cái… cái gì thế này? Buông ra! Buông tao ra!” Hải điên cuồng gào thét, gã dùng tay còn lại cố sức giật mạnh khẩu súng nhưng cả cơ thể gã như bị đóng băng giữa không trung, không cách nào nhúc nhích.
Uỳnh! Uỳnh!
Đèn pha của ba chiếc xe bán tải chuyên dụng đột ngột bật sáng rực, quét tan màn sương mù dày đặc quanh bờ hồ. Tiếng còi hú của cảnh sát vang lên dồn dập, phá tan tiếng giông bão gào rú.
“Cảnh sát đây! Hạ vũ khí xuống! Anh đã bị bao vây!”
Từ trong bóng tối của những bụi cây ven hồ, hàng chục đặc nhiệm thuộc Ban Chuyên án Nội bộ với trang bị vũ khí đầy đủ nhanh chóng ập ra, khống chế và đè chặt Hải xuống nền đất sũng nước. Khẩu súng K59 văng ra ngoài, rơi bộp xuống vũng bùn.
Thượng tá Lê Mạnh bước đến bên cạnh Minh Anh, đỡ cô đứng dậy. Ông nhìn Hải đang bị còng tay nghiến răng căm phẫn dưới đất, rồi quay sang Minh Anh:
“Mọi chuyện kết thúc rồi, cô Minh Anh. Toàn bộ lời thú tội của hắn và cuộc đối thoại vừa rồi đã được truyền trực tiếp về máy chủ của Ban chuyên án thông qua thiết bị ghi âm trên khuy áo của cô. Cả Trần Thắng cũng đã bị bắt giữ tại nhà riêng cách đây mười lăm phút. Công lý đã được thực thi.”
Hải ngước đầu lên, gương mặt gã dính đầy bùn đất, đôi mắt vằn tia đỏ đầy căm hận nhìn Minh Anh:
“Mày… mày đã giăng bẫy tao…”
Minh Anh không nhìn Hải. Cô nhìn về phía gốc liễu già, nơi hai bóng hình mờ ảo đang bắt đầu tan loãng vào những tia sáng ấm áp đầu tiên của buổi bình minh đang ló rạng sau cơn giông bão.
Linh khẽ gật đầu chào Minh Anh, rồi hóa thành hàng ngàn đốm sáng trắng li ti, bay vút lên bầu trời và tan biến vào hư vô. Linh đã thực sự được siêu thoát, nỗi oan khuất mười năm ròng rã dưới đáy hồ lạnh lẽo cuối cùng đã được gột rửa bằng ánh sáng của công lý.
Còn bé Thỏ, đứa con gái nhỏ của cô, từ từ bước lại gần Minh Anh.
Đứa trẻ vươn đôi bàn tay nhỏ bé, ấm áp vuốt nhẹ lên gò má đang đẫm nước mắt của mẹ. Dù không thể cảm nhận được bằng xương thịt, nhưng Minh Anh rõ ràng cảm thấy một dòng điện ấm áp, dịu nhẹ chạy thẳng vào tim mình, xua tan đi mọi lạnh lẽo, tội lỗi và đau đớn mà cô đã gánh chịu suốt một thập kỷ qua.
“Mẹ ơi, con đi nhé… Mẹ phải sống thật tốt nhé…” Tiếng thì thầm trong trẻo của bé Thỏ vang vọng trong tâm trí Minh Anh.
“Mẹ hứa… Mẹ hứa với con, Thỏ ơi…” Minh Anh khóc nghẹn, cô vươn tay ôm lấy bóng hình của con, nhưng đứa trẻ đã hóa thành một luồng sáng ấm áp, ôm lấy cô một lần cuối rồi tan dần vào làn gió sớm mai.
Mưa đã tạnh hẳn.
Những tia nắng đầu ngày rọi xuống mặt hồ Thiên Di phẳng lặng, lấp lánh như dát bạc. Minh Anh đứng lặng dưới gốc liễu già, cô hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành, ấm áp của ngày mới. Lồng ngực cô không còn cảm giác thắt chặt đau đớn nữa.
Mười năm qua, cô đã sống như một kẻ đứng nhìn, một xác chết di động trốn tránh cuộc đời trong nỗi sợ hãi tột cùng. Nhưng giờ đây, cô đã đối diện với nỗi sợ cuối cùng của bản thân – nỗi sợ mất đi những người yêu thương – và cô đã chiến thắng nó bằng tình yêu và lòng dũng cảm.
Cô quay đầu nhìn Thượng tá Lê Mạnh, mỉm cười nhẹ nhõm:
“Tôi sẵn sàng về đồn phối hợp làm việc rồi, thưa Thượng tá.”
Minh Anh bước đi trên con đường ven hồ dốc đứng, hướng về phía ánh bình minh rực rỡ phía trước. Cô biết, từ hôm nay, cô sẽ sống một cuộc đời thật trọn vẹn – không chỉ cho bản thân cô, mà còn cho cả những người đã luôn bảo vệ cô từ thế giới bên kia.
HẾT.