Chương 6
Khói.
Thứ khói đặc quánh, màu xám tro, mang theo mùi khét lẹt của nhựa cháy và hóa chất bắt đầu luồn qua khe cửa gỗ ép, bò vào căn phòng như những xúc tu của một con quái vật vô hình.
Minh Anh lùi lại một bước. Cổ họng cô lập tức nóng rát, một cơn ho sặc sụa bộc phát khiến lồng ngực cô đau thắt. Tiếng gõ cửa “cộc, cộc, cộc” ban nãy đã ngưng hẳn, thay vào đó là tiếng lửa reo lép bép bên ngoài hành lang và tiếng những mảng tường thạch cao rơi rụng.
Bọn chúng không chỉ đe dọa. Bọn chúng muốn thiêu sống cô ngay trong căn phòng này để xóa sổ hoàn toàn mọi manh mối.
Minh Anh lao đến cửa ra vào, bàn tay cô vừa chạm vào quả đấm cửa bằng kim loại liền phải giật nảy lại vì nóng bỏng. Cánh cửa đã bị khóa chặt hoặc chèn cứng từ bên ngoài. Lớp gỗ ép bắt đầu cong vênh dưới sức nóng khủng khiếp của ngọn lửa đang liếm láp ngoài hành lang.
“Có ai không? Cháy! Cứu với!”
Minh Anh gào lên, nhưng tiếng hét của cô nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của ngọn lửa và tiếng gió rít qua khe cửa sổ hành lang. Khu trọ này nằm trong một con hẻm sâu, đa phần người dân là lao động nghèo, giờ này họ đều đã chìm sâu vào giấc ngủ hoặc đã tháo chạy từ lúc nào mà không kịp báo động.
Khói mỗi lúc một dày, dâng lên nhanh chóng, chiếm lĩnh khoảng không gian sát trần nhà rồi hạ dần xuống. Tầm nhìn của Minh Anh bị thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy một mét. Đầu óc cô bắt đầu choáng váng vì thiếu oxy. Cảm giác ngột ngạt này, sự bất lực khi phổi không thể hít vào bất cứ luồng khí trong lành nào, khiến cô liên tưởng đến cái chết của Linh và bé Thỏ dưới lòng nước sâu.
Hóa ra, chết ngạt trong khói lửa cũng lạnh lẽo và tàn nhẫn đến thế.
Minh Anh quỳ sụp xuống sàn nhà, nơi luồng không khí còn sót lại chút ít oxy. Cô dùng vạt áo khoác dính đầy nước mưa lúc nãy bịt chặt lấy mũi và miệng, mắt nhắm nghiền để tránh làn khói cay sè. Trong túi áo cô, chiếc thẻ sinh viên của Khánh Linh và mảnh giấy nhật ký như đang tỏa ra một luồng năng lượng nóng hổi, tiếp thêm cho cô một chút tàn lực cuối cùng.
Cạch.
Tiếng kính cửa sổ phía sau lưng đột ngột vỡ tan.
Một luồng gió đêm lạnh buốt ùa vào, thổi bạt làn khói độc ra phía cửa chính trong tích tắc. Minh Anh ho sặc sụa, hít lấy hít để luồng không khí lạnh giá. Cô quay đầu nhìn lại.
Dưới bệ cửa sổ vỡ vụn, Linh đang đứng đó.
Gương mặt hồn ma của cô gái trẻ không còn vẻ u sầu, mà tràn ngập sự gấp gáp. Mái tóc dài của Linh bay ngược về phía sau dưới tác động của luồng gió vô hình. Linh không đưa tay ra chạm vào Minh Anh nữa, cô chỉ dùng ánh mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào cô, rồi chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi có một cây liễu già mọc sát vách tường khu trọ, những cành lá khẳng khiu của nó đang đập liên hồi vào thành lan can sắt.
“Chị… đi…”
Tiếng thì thầm của Linh vang lên, như một động lực vô hình đẩy Minh Anh đứng dậy.
Minh Anh leo lên bệ cửa sổ đầy những mảnh kính vỡ sắc nhọn. Nhìn xuống dưới, độ cao từ tầng ba xuống mặt đất tối tăm khiến cô hoa mắt. Nhưng ngọn lửa phía sau đã bắt đầu liếm qua khe cửa chính, sức nóng phả vào lưng cô rát bỏng. Cô không còn lựa chọn nào khác.
Minh Anh bám vào lan can sắt, rướn người hết cỡ để ôm lấy thân cây liễu già bên cạnh. Lớp vỏ cây xù xì, ẩm ướt vì nước mưa mười năm qua bỗng trở thành sợi dây cứu mạng duy nhất của cô. Ngay khi bàn tay cô bám chặt vào thân cây, một làn hơi lạnh thấu xương bao bọc lấy cơ thể cô, triệt tiêu hoàn toàn cảm giác bỏng rát ở lưng và đôi bàn tay đang bị xước xát rớm máu. Linh đang dùng chút năng lượng tâm linh cuối cùng để bảo vệ cô.
Minh Anh tụt xuống theo thân cây liễu, từng chút một, cho đến khi chân cô chạm vào nền đất ẩm ướt của con hẻm phía sau khu trọ. Cô ngã quỵ xuống bãi cỏ, thở dốc, toàn thân run rẩy vì kiệt sức và hoảng sợ.
Khi cô ngẩng đầu lên nhìn lại, tầng ba của khu trọ đã bị bao trùm bởi một quầng lửa đỏ rực, hung hãn như một con quỷ lửa đang gầm thét trong đêm sương.
Và rồi, qua màn khói lửa nhập nhoạng, Minh Anh nhìn thấy một bóng người.
Ở góc khuất của con hẻm đối diện bên kia đường, khuất sau bóng tối của một bức tường đổ nát, có một người đàn ông đang đứng lặng yên quan sát vụ cháy.
Gã mặc chiếc áo khoác da màu đen, chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che nửa mặt. Điếu thuốc lá trên môi gã lập lòe một đốm đỏ cô độc. Gã không gọi cứu hỏa, không kêu cứu, không hề có một chút biểu cảm hoảng loạn nào trên gương mặt. Gã chỉ đứng đó, khoanh tay trước ngực, lặng lẽ nhìn ngọn lửa thiêu rụi căn phòng trọ của Minh Anh với một sự thờ ơ tuyệt đối, tàn nhẫn đến tận cùng xương tủy.
Là Hải.
Hắn đang đứng nhìn cô chết.
Cảnh tượng đó như một tia sét đánh thẳng vào linh hồn Minh Anh. Nó trùng khớp một cách hoàn hảo với hình ảnh của chính cô mười năm trước – khi cô đứng trơ trọi bên bụi cây nhìn Hải dìm chết Linh dưới hồ Thiên Di.
Sự im lặng của cô mười năm trước là do nỗi đau mất con làm tê liệt nhận thức. Nhưng sự im lặng của Hải đêm nay là sự tính toán máu lạnh, là ác tâm muốn chôn vùi một mạng sống để bảo vệ quyền lực và sự an toàn của bản thân gã.
Minh Anh sụp sụp xuống bên vệ đường, nước mắt cô một lần nữa tuôn rơi, nhưng lần này không phải vì đau đớn, mà vì một sự ghê tởm tột độ dành cho gã đàn ông đứng kia, và dành cho cả chính bản thân cô trong quá khứ. Cô cuối cùng đã hiểu thế nào là sự tàn nhẫn của “kẻ đứng nhìn”. Khi một người có cơ hội cứu giúp hoặc nói ra sự thật mà lại chọn im lặng, họ đã vô tình cầm chung con dao với kẻ sát nhân.
Mười năm qua, cô đã sống như một cái xác không hồn, lấy nỗi sợ ma làm cái cớ để trốn tránh thế giới, thực chất là trốn tránh tội lỗi của một kẻ đứng nhìn. Cô đã phản bội lại sự sống của Linh, phản bội lại sự hy sinh của con gái cô – đứa trẻ đã dùng chút tàn lực cuối cùng để cứu cô khỏi tay Hải.
“Không…” Minh Anh khẽ thì thầm, cô siết chặt nắm tay đến mức những mảnh kính vỡ găm vào lòng bàn tay rỉ máu. “Tôi sẽ không đứng nhìn nữa. Lần này, tôi sẽ không im lặng.”
Ánh mắt cô rực lên một ngọn lửa căm phẫn và kiên định chưa từng có.
Hải dường như cảm nhận được điều gì đó, gã đột ngột quay đầu nhìn về phía bụi cây nơi Minh Anh đang ẩn nấp. Nhưng Linh đã nhanh hơn. Một làn sương mù dày đặc bỗng nhiên từ mặt hồ Thiên Di tràn vào con hẻm, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Hải, biến Minh Anh thành một cái bóng vô hình biến mất vào bóng tối của những con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo.
Hai tiếng sau.
Trong căn phòng của một nhà nghỉ bình dân giá rẻ nằm sát rìa thành phố, Minh Anh đứng trước tấm gương ố vàng trong nhà vệ sinh. Cô dùng nước lạnh dội lên mặt, gột rửa đi lớp tàn tro bám đầy trên da thịt.
Gương mặt cô trong gương hốc hác, nhợt nhạt, nhưng đôi mắt thì sáng rực, tràn đầy sát khí.
Cô đặt chiếc thẻ sinh viên của Khánh Linh và mảnh giấy nhật ký lên chiếc bàn gỗ lung lay bên cạnh chiếc giường nệm mốc. Đây là những thứ duy nhất cô cứu được từ vụ cháy. Chúng là bằng chứng về động cơ giết người của Hải, nhưng vẫn chưa đủ để kết tội gã trước pháp luật. Hải là một điều tra viên lão luyện, lại có Trần Thắng che chở, gã dễ dàng ngụy tạo hiện trường vụ cháy đêm nay thành một tai nạn chập điện thông thường.
Cô không thể đến đồn cảnh sát địa phương. Gần như chắc chắn mạng lưới của Trần Thắng đã bao phủ nơi đó. Nếu cô bước vào, cô sẽ tự nộp mạng cho bọn chúng.
Cô cần một lối đi khác. Một lối đi trực diện và tàn nhẫn hơn.
Minh Anh mở chiếc điện thoại thông minh của mình ra. May mắn thay, chiếc điện thoại luôn được cô đút trong túi quần nên không bị hư hại. Cô lật tìm danh bạ, dừng lại ở một cái tên mà cô từng lưu lại khi làm biên kịch cho một dự án phim tài liệu về phòng chống tham nhũng hai năm trước: Thượng tá Lê Mạnh – Phó Trưởng ban Chuyên án Nội bộ, Bộ Công an.
Lê Mạnh là một người nổi tiếng liêm khiết, cương trực, chuyên xử lý các vụ án sai phạm, bao che tội phạm trong nội bộ ngành cảnh sát khu vực phía Nam. Ông chính là khắc tinh của những kẻ như Trần Thắng và Hải.
Minh Anh hít một hơi thật sâu, soạn một tin nhắn ngắn gọn nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân:
“Thưa Thượng tá Lê Mạnh. Tôi là Minh Anh, nhân chứng duy nhất của vụ án mạng Nguyễn Khánh Linh mười năm trước tại hồ Thiên Di – vụ án đã bị điều tra viên Hải và cựu Trưởng phòng Trần Thắng ngụy tạo thành tự sát. Hiện tại, bọn chúng đang tìm cách giết tôi để bịt đầu mối bằng cách phóng hỏa đốt nhà trọ của tôi vào đêm nay. Tôi đang nắm giữ vật chứng và lời khai vạch trần bọn họ. Tôi muốn tự thú về tội im lặng mười năm qua, và muốn phối hợp với Ban chuyên án để đưa bọn chúng ra ánh sáng. Xin hãy cứu tôi.”
Minh Anh nhấn nút gửi.
Tin nhắn chuyển đi trong đêm tĩnh mịch. Cô ngồi lặng trên giường, nghe tiếng tim mình đập từng nhịp nặng nề trong lồng ngực. Cô biết, một khi tin nhắn này được gửi đi, cô đã chính thức bước vào một ván bài sinh tử không có đường lui.
Khoảng mười phút sau, điện thoại của cô rung lên một nhịp dài.
Một số điện thoại lạ gọi đến. Minh Anh vội vàng nhấn nút nghe. Giọng nói của một người đàn ông trung niên, trầm ấm, dứt khoát và đầy uy lực vang lên bên tai cô:
“Cô Minh Anh đúng không? Tôi là Lê Mạnh. Cô đang ở đâu? Có an toàn không?”
Nước mắt Minh Anh suýt nữa thì rơi xuống vì nhẹ nhõm. Cô siết chặt chiếc điện thoại:
“Tôi đang an toàn, thưa Thượng tá. Nhưng gã Hải đang lùng sục khắp nơi để tìm tôi. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi thấy xác tôi.”
“Nghe tôi đây,” giọng Thượng tá Lê Mạnh đanh lại, mang theo sự trấn an tuyệt đối. “Tôi đã cho người định vị số máy của cô. Đội đặc nhiệm của tôi đang trên đường đến đón cô. Hãy ở yên trong nhà nghỉ, khóa chặt cửa lại. Chúng tôi sẽ bảo vệ cô. Nhưng tôi cần cô hợp tác thực hiện một kế hoạch để bắt quả tang tên Hải. Chúng ta cần một lời thú tội trực tiếp từ miệng hắn, bằng không, thế lực của Trần Thắng vẫn có thể giúp hắn chối tội.”
“Tôi hiểu,” Minh Anh đáp, ánh mắt cô nhìn về phía cửa sổ, nơi màn sương mù vẫn đang lởn vởn bên ngoài. “Tôi sẵn sàng làm con mồi. Tôi sẽ hẹn gặp hắn ở hồ Thiên Di. Đó là nơi mọi chuyện bắt đầu, và cũng phải là nơi mọi chuyện kết thúc.”
Hồn ma của Linh hiện ra trong góc phòng trọ tối tăm, khẽ gật đầu với cô. Lần này, Minh Anh nhìn thấy phía sau Linh, có một bóng dáng nhỏ bé hơn, mờ nhạt hơn đang đứng nép mình, vẫy vẫy bàn tay nhỏ nhắn như muốn nói: Mẹ ơi, cố lên.
Bé Thỏ của cô. Con gái yêu quý của cô.
Minh Anh mỉm cười, một nụ cười ấm áp và hạnh phúc lần đầu tiên xuất hiện trên gương mặt cô sau mười năm ròng rã sống trong bóng tối của sự trốn tránh.
“Mẹ hứa,” cô thì thầm trong lòng. “Lần này, mẹ sẽ không đứng nhìn nữa.”