Đọc Truyện Cùng Su
← Nỗi Sợ Cuối Cùng

Chương 5

Tiếng động cơ ô tô nghiền nát lớp sỏi đá dốc đứng ven hồ, rú lên một tiếng trầm đục rồi đột ngột tắt lịm. Đèn pha của chiếc sedan màu đen vẫn bật sáng, quét hai luồng ánh sáng trắng lẹm, sắc sảo xuyên qua màn sương mù dày đặc, rọi thẳng vào bóng dáng đơn độc của Minh Anh đang đứng bên gốc liễu già.

Cửa xe mở ra. Tiếng bước chân nện xùm xụp xuống nền đất sũng nước tiến về phía cô.

Minh Anh không quay đầu lại, nhưng cô có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo và mùi thuốc lá khét lẹt đặc trưng đang tiến lại gần từ phía sau. Trong đầu cô, ký ức mười năm trước vẫn còn đang cuộn xoáy như một cơn bão. Hình ảnh gã cảnh sát trẻ dã man dìm chết Linh dưới nước chập chờn lồng ghép vào bóng dáng của người đàn ông đang bước tới.

“Đêm muộn thế này, sương mù lại dày, cô Minh Anh ra đây làm gì?”

Giọng của Hải vang lên, khàn khàn và trầm tĩnh đến đáng sợ. Gã đứng cách cô khoảng ba mét, hai tay đút vào túi áo khoác da màu đen, chiếc mũ cảnh sát thường ngày đã được thay bằng một chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống, che khuất nửa gương mặt đầy nếp nhăn và góc cạnh.

Minh Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho bờ vai mình không run rẩy. Cô chậm rãi quay lại, nhìn thẳng vào gã. Dưới ánh đèn pha ngược sáng, gương mặt Hải chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt gã phản chiếu ánh sáng trắng dã, lạnh lùng như mắt rắn.

“Tôi nhớ con gái,” Minh Anh đáp, giọng cô khản đặc nhưng bình thản đến lạ lùng. Cô chỉ tay xuống dòng nước đen kịt dưới chân. “Đêm nay là giỗ mười năm của bé Thỏ. Nó đã chết ở chính chỗ này.”

Hải im lặng. Một cái nhếch mép vô hình thoáng qua gương mặt gã. Gã tiến thêm một bước, đôi giày da dẫm lên một cành liễu khô vang lên tiếng gãy giòn giã.

“Tôi biết. Vụ đuối nước mười năm trước, chính tôi là người đã ký hồ sơ bàn giao thi thể con gái cô cho gia đình,” Hải nói, giọng gã không một chút gợn sóng, như thể đang kể về một thủ tục hành chính thông thường. “Nỗi đau mất con thật sự rất đáng sợ. Nó có thể khiến một người bình thường hóa điên, nhìn thấy những thứ không có thật, hoặc tự vẽ ra những câu chuyện hoang đường để tự an ủi mình.”

Lời nói của Hải mang đầy tính thăm dò và đe dọa. Gã đang muốn kiểm tra xem Minh Anh đã thực sự nhớ lại những gì, hay cô chỉ đang bị ám ảnh bởi những ảo giác tâm linh.

Minh Anh nhìn thẳng vào mắt gã, không hề né tránh. Cô biết mình đang đứng trước một kẻ sát nhân sẵn sàng xuống tay bất cứ lúc nào để bảo vệ bản thân. Nhưng kỳ lạ thay, nỗi sợ hãi từng khiến cô tê liệt mười năm trước giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một sự căm phẫn lạnh lùng, được bao bọc bởi sự tỉnh táo tuyệt đối.

“Ý anh là sao, anh Hải?” Minh Anh khẽ hỏi, khóe môi cô hơi cong lên một nụ cười nhợt nhạt. “Anh nghĩ tôi bị điên à?”

“Cô tự chuyển đến thuê căn phòng của một cô gái đã tự sát mười năm trước. Cô liên tục hỏi tôi về một vụ án đã khép lại. Và giờ cô lại đứng đây trong đêm bão bùng, nói chuyện một mình,” Hải rút một bao thuốc lá từ trong túi ra, bật lửa châm một điếu. Ngọn lửa vàng bùng lên trong tích tắc, chiếu sáng những vết sẹo mờ trên gò má gã trước khi lịm tắt. “Nếu tôi là cô, tôi sẽ tìm đến một bác sĩ tâm lý để điều trị trị dứt điểm chứng hoang tưởng này, thay vì đi lang thang ngoài đường và gặp những tai nạn… đáng tiếc.”

Đốm đỏ của điếu thuốc lập lòe trong sương mù, như một lời cảnh báo đỏ rực. Minh Anh hiểu gã đang ám chỉ vụ tai nạn hụt trong con hẻm lúc nãy. Chiếc xe máy suýt tông chết cô chính là sản phẩm từ sự hoảng loạn của bọn chúng.

“Cảm ơn lời khuyên của anh,” Minh Anh từ tốn nói, cô bước qua người Hải, tiến về phía chiếc sedan đen. “Tôi cũng đang nghĩ mình nên đi gặp bác sĩ tâm lý cũ. Trí nhớ của tôi dạo này có vẻ tốt lên rất nhiều. Nhiều chuyện mười năm trước… tôi tưởng đã quên, giờ tự nhiên lại nhớ rất rõ.”

Khi đi ngang qua Hải, cô có thể cảm nhận được cơ thể gã đột ngột căng cứng như một sợi dây đàn bị kéo quá mức. Ngón tay gã siết chặt điếu thuốc, khiến nó gãy đôi, rơi một nửa đốm lửa xuống đất.

Hải quay ngoắt lại, giọng gã trầm xuống đầy nguy hiểm:

“Nhớ lại quá nhiều đôi khi không phải là chuyện tốt đâu, cô Minh Anh.”

“Để xem đã,” Minh Anh không quay đầu lại, cô bước nhanh lên con đường dốc, hướng về phía khu dân cư sáng đèn phía xa.

Cô biết Hải không dám ra tay sát hại cô ngay tại đây. Dù hồ nước vắng vẻ nhưng tiếng súng hoặc tiếng động mạnh trong đêm sương tĩnh lặng rất dễ thu hút sự chú ý của những người dân chài lưới đêm. Hơn nữa, gã vẫn chưa chắc chắn cô đã nắm giữ được bằng chứng gì hay chưa. Gã cần thời gian để quan sát, và cô cũng cần thời gian để chuẩn bị cho đòn kết liễu.

Sáng hôm sau, mưa đã tạnh nhưng bầu trời thành phố vẫn xám xịt như một tấm lụa tang.

Minh Anh đứng trước cửa một phòng khám tâm lý tư nhân nằm sâu trong một con phố yên tĩnh ở trung tâm quận 3. Trên tấm biển đồng đã xỉn màu có khắc dòng chữ: Phòng khám Tâm thần & Trị liệu Tâm lý - Bác sĩ Nguyễn Minh Trí.

Đây là người đã trực tiếp điều trị cho cô suốt hai năm ròng rã sau biến cố mất con mười năm trước.

Bác sĩ Trí đã ngoài sáu mươi, mái tóc bạc phơ và có một đôi mắt cực kỳ ôn hòa, ấm áp đứng sau cặp kính lão. Khi nhìn thấy Minh Anh bước vào phòng làm việc, ông không khỏi ngạc nhiên. Ông tháo kính, đứng dậy đón cô với một nụ cười hiền hậu.

“Minh Anh? Đã tám năm rồi tôi không gặp cô kể từ buổi trị liệu cuối cùng. Cô sống thế nào?”

“Tôi vẫn sống, thưa bác sĩ,” Minh Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa quen thuộc, nơi cô từng dành hàng trăm giờ đồng hồ để khóc lóc và gào thét mười năm trước. “Nhưng dạo gần đây, có một số chuyện xảy ra… buộc tôi phải quay lại đây.”

Bác sĩ Trí rót cho cô một ly nước ấm, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Ông chăm chú quan sát gương mặt cô, từ quầng thâm dưới mắt đến đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau.

“Cô lại gặp ác mộng về bé Thỏ sao?”

“Không hẳn là ác mộng,” Minh Anh lắc đầu, cô nhìn thẳng vào bác sĩ. “Tôi đã nhớ lại rồi, bác sĩ Trí. Tôi nhớ lại toàn bộ những gì xảy ra vào đêm bé Thỏ mất.”

Đôi lông mày của vị bác sĩ già khẽ nhíu lại. Ông đứng dậy, đi tới tủ tài liệu, lật tìm một lúc rồi rút ra một tệp hồ sơ màu vàng ố cũ kỹ có dán nhãn tên cô. Ông mở ra, lật qua vài trang bệnh án được viết bằng tay từ mười năm trước, rồi thở dài thở thượt.

“Hội chứng mất trí nhớ phân ly (Dissociative Amnesia),” bác sĩ Trí chậm rãi nói, giọng ông mang đầy vẻ chuyên môn nhưng vẫn ấm áp. “Mười năm trước, khi cô được đưa đến đây, cô hoàn toàn không thể nhớ được bất cứ chi tiết nào xảy ra trong vòng bốn tiếng đồng hồ kể từ khi bé Thỏ mất tích cho đến khi cảnh sát tìm thấy cô bế xác con ngồi dưới gốc liễu. Lúc đó, tôi đã chẩn đoán não bộ của cô đã tự động kích hoạt một cơ chế tự vệ cực hạn.”

“Cơ chế tự vệ cực hạn?”

“Đúng vậy,” bác sĩ Trí giải thích, ông chỉ vào những dòng ghi chú bệnh lý. “Khi một người phải trải qua một cú sốc tinh thần vượt quá khả năng chịu đựng của hệ thần kinh – cụ thể ở đây là cái chết đột ngột của bé Thỏ – não bộ sẽ tự động ‘ngắt kết nối’ với vùng ký ức đó. Nó giống như một chiếc cầu chì tự ngắt khi dòng điện quá tải để bảo vệ toàn bộ hệ thống khỏi bị thiêu rụi. Cô đã chọn quên đi đêm hôm đó để có thể tiếp tục sống mà không bị phát điên vì đau đớn.”

Minh Anh nuốt nước bọt, giọng cô run run:

“Bác sĩ… mười năm trước, tôi không chỉ mất con. Tôi… tôi đã chứng kiến một vụ giết người. Ngay tại bờ hồ đó, chỉ cách tôi vài mét. Một cô gái trẻ tên Linh đã bị dìm chết dưới nước bởi một cảnh sát. Nhưng tôi chỉ đứng nhìn. Tôi đã không làm gì cả.”

Bác sĩ Trí không hề tỏ ra kinh ngạc hay phán xét. Ông chỉ gật đầu, ánh mắt đầy sự thông cảm:

“Điều đó hoàn toàn giải thích được cho mức độ nghiêm trọng của ca bệnh của cô năm xưa. Một cú sốc kép. Đầu tiên là cái chết của bé Thỏ, và ngay sau đó là việc chứng kiến một tội ác tàn bạo. Tinh thần cô lúc đó đã hoàn toàn vỡ vụn, cô rơi vào trạng thái ‘chết lâm sàng’ về mặt cảm xúc và nhận thức. Cô đứng nhìn không phải vì cô vô cảm hay đồng lõa, mà vì lúc đó cô đã không còn là một thực thể có ý thức đầy đủ nữa. Cô chỉ là một cái xác không hồn.”

Bác sĩ Trí đẩy cặp kính lên, nhìn cô đầy lo ngại:

“Nhưng tại sao sau mười năm yên vị, vùng ký ức bị khóa chặt đó lại đột ngột mở ra? Phải có một tác nhân kích thích cực mạnh (trigger) nào đó.”

“Tôi đã thuê lại căn phòng của cô gái bị hại đó,” Minh Anh cúi đầu, giọng cô thì thầm. “Và… tôi đã nhìn thấy cô ấy. Vong hồn của cô ấy vẫn ở đó. Cô ấy dẫn tôi quay lại bờ hồ, chạm vào tôi và truyền lại ký ức cho tôi.”

Bác sĩ Trí im lặng một lúc lâu. Là một người làm khoa học, ông không tin vào thế giới tâm linh, nhưng là một bác sĩ tâm lý có kinh nghiệm lâm sàng lâu năm, ông hiểu rằng tâm trí con người có những cách thức vận hành vô cùng kỳ diệu.

“Dù là dưới góc độ tâm linh hay tâm thần học,” bác sĩ Trí ôn tồn nói. “Việc cô thuê đúng căn phòng đó và liên tục tiếp xúc với các chi tiết liên quan đến vụ án chính là tác nhân kích thích cực hạn. Những ảo giác cô nhìn thấy thực chất là cách mà tiềm thức của cô sử dụng để giải phóng những ký ức bị dồn nén suốt mười năm qua. Bộ não của cô biết rằng đã đến lúc cô đủ mạnh mẽ để đối diện với sự thật, đối diện với nỗi đau mất con và cả tội lỗi mà cô tự áp đặt cho bản thân.”

Bác sĩ Trí với tay nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Minh Anh, siết nhẹ:

“Minh Anh, cô không có lỗi trong cái chết của cô gái đó. Lúc đó cô đã mất đi năng lực hành vi vì quá đau đớn. Đừng tự trách mình nữa. Sự thật đã được phơi bày, và giờ là lúc cô phải giải thoát cho chính mình.”

Những lời nói của bác sĩ Trí như một liều thuốc xoa dịu tâm hồn đang rướm máu của Minh Anh. Những nghi ngờ cuối cùng trong cô về việc mình bị điên hay hoang tưởng đã hoàn toàn tan biến. Những gì cô thấy là thật. Tội ác của Hải là thật. Và sự cứu rỗi của con gái cô cũng là thật.

Chiều muộn, Minh Anh trở về căn phòng trọ của mình.

Căn phòng hôm nay không còn mang lại cho cô cảm giác lạnh lẽo, ghê rợn như những ngày đầu tiên nữa. Cô bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân nhỏ phía dưới, rồi chậm rãi quan sát từng ngóc ngách trong phòng.

Tại sao cô lại vô tình thuê đúng căn phòng này? Một sự trùng hợp ngẫu nhiên của số phận, hay có một thế lực vô hình nào đó đã dẫn lối đưa đường?

Minh Anh bắt đầu lục lọi khắp căn phòng. Cô di chuyển chiếc tủ quần áo cũ kỹ bằng gỗ ép đã xập xệ ra khỏi góc tường. Phía sau chiếc tủ, lớp giấy dán tường màu xanh nhạt mười năm trước đã bị bong tróc, lộ ra mảng tường gạch ẩm mốc.

Minh Anh dùng một chiếc dao nhỏ, cẩn thận cạy từng mảng giấy dán tường cũ kỹ.

Bỗng nhiên, tay cô khựng lại. Ở một góc khuất sát nền nhà, nơi lớp giấy dán tường bị dán đè lên nhiều lớp, có một khe nứt nhỏ trong mạch vữa gạch. Minh Anh thò ngón tay vào, cảm nhận được một vật thể cứng, mỏng được bọc trong một lớp nilon nằm sâu bên trong khe tường.

Cô cẩn thận dùng nhíp gắp vật đó ra.

Đó là một chiếc thẻ sinh viên đã cũ, màu sắc đã phai mờ theo thời gian. Trên thẻ có dán tấm ảnh thẻ của một cô gái trẻ có nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời đầy hy vọng.

Họ và tên: Nguyễn Khánh Linh. Sinh viên năm 2 - Khoa Báo chí.

Bên cạnh chiếc thẻ sinh viên là một mảnh giấy gấp nhỏ đã ngả màu vàng ố. Minh Anh cẩn thận mở mảnh giấy ra. Đó là một trang nhật ký được viết vội bằng nét chữ thanh mảnh nhưng run rẩy:

“Ngày 12 tháng 8. Mình phát hiện ra gã cảnh sát Hải đang cấu kết với bọn buôn lậu ở bến sông. Hắn đã đe dọa mình. Hắn nói nếu mình hé răng nửa lời, hắn sẽ khiến mình biến mất vĩnh viễn khỏi thành phố này. Mình sợ quá. Mình phải giấu chiếc thẻ sinh viên này và cuốn sổ ghi chép ở đây. Nếu có chuyện gì xảy ra với mình, hy vọng ai đó thuê căn phòng này sẽ tìm thấy nó… và đòi lại công lý cho mình.”

Nước mắt Minh Anh rơi xuống, làm nhòe đi nét chữ mực xanh đã cũ.

Linh đã biết trước mối hiểm họa từ Hải. Cô ấy đã cố gắng để lại manh mối cuối cùng ngay trong căn phòng này trước khi bị Hải dụ ra hồ và sát hại mười năm trước. Và linh hồn của Linh đã kiên nhẫn chờ đợi suốt mười năm ròng rã, dẫn dụ Minh Anh – nhân chứng duy nhất đêm đó – thuê lại đúng căn phòng này để hoàn thành di nguyện cuối cùng.

Cộc. Cộc. Cộc.

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, chậm rãi và nặng nề phá tan bầu không khí tĩnh mịch của căn phòng.

Minh Anh giật bắn mình. Cô vội vàng giấu chiếc thẻ sinh viên và mảnh giấy vào túi áo, rồi tiến về phía cửa ra vào. Cô hé mắt nhìn qua khe cửa nhỏ.

Bên ngoài hành lang tối tăm của khu trọ, không có một bóng người.

Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ hành lang, và một mùi thuốc lá khét lẹt quen thuộc đang lảng vảng trong không khí, như một bóng ma đang kiên nhẫn đứng đợi cô ở ngay phía sau cánh cửa sổ đối diện bên kia đường.

Chương sau: Chương 6