Đọc Truyện Cùng Su
← Nỗi Sợ Cuối Cùng

Chương 4

Mặt hồ Thiên Di như một tấm gương khổng lồ bằng hắc ín, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt của trời đêm. Sương mù từ lòng hồ bốc lên, dày đặc và đặc quánh như những dải lụa trắng liệm lấy vạn vật. Không gian tĩnh mịch đến mức tiếng những giọt mưa cuối cùng rơi từ lá liễu xuống mặt nước cũng tạo nên những tiếng tõm vang vọng, nhức nhối.

Minh Anh quỳ rạp dưới đất, hai tay cào sâu vào lớp bùn nhão nhoét đầy sỏi đá bên mép hồ. Cơn đau đầu ập đến như những nhát búa bổ trực diện vào đại não. Từng thớ thịt, từng dây thần kinh của cô căng ra, rung lên bần bật dưới tác động của luồng khí lạnh cực hạn đang tỏa ra từ bóng hình của Linh.

Linh đứng đó, bóng dáng liêu trai in lên nền sương mù xám xịt. Cô khẽ cúi người, bàn tay khẳng khiu, trắng bợt và ướt sũng từ từ vươn ra. Khi những đầu ngón tay lạnh buốt như băng của Linh chạm nhẹ vào vầng trán đang đẫm mồ hôi của Minh Anh, một luồng điện chạy dọc tủy sống cô. Nó không mang lại cảm giác đau đớn thể xác, mà là một cú giật mạnh mẽ kéo tuột linh hồn cô ra khỏi thực tại, đẩy cô rơi thẳng vào hố sâu của quá khứ mười năm trước.

Bóng tối bao trùm lấy tầm nhìn, rồi đột ngột giãn ra, nhường chỗ cho một chiều không gian khác.

Mười năm trước. Cũng tại bờ hồ Thiên Di này.

Cơn mưa đêm mười năm trước dữ dội hơn hiện tại rất nhiều. Tiếng sấm sét rạch ngang bầu trời, chiếu sáng những tia chớp trắng dã, ghê rợn. Gió bão quật điên cuồng vào những tán cây ven hồ, bẻ gãy những cành khô rơi rụng rào rào.

Từ con đường mòn dẫn xuống mép nước, một cô gái trẻ đang chạy trốn trong hoảng loạn. Đó là Linh của mười năm trước – đầy sức sống, trẻ trung nhưng gương mặt lúc này cắt không còn giọt máu. Chiếc áo khoác mỏng của cô rách tươm, đôi chân trần rướm máu vì giẫm phải gai nhọn và đá sắc. Cô liên tục ngoảnh đầu lại phía sau, tiếng thở dốc nghẹn ngào hòa lẫn trong tiếng mưa gào rú.

“Cứu… Cứu tôi với! Có ai không…”

Tiếng kêu cứu thất thanh của Linh bị tiếng sấm át đi, mỏng manh và vô vọng.

Ngay phía sau cô, một bóng người cao lớn đang lầm lũi đuổi theo. Gã bước những bước dài, vững chãi và lạnh lùng như một tay thợ săn đang dồn con mồi vào chân tường. Ánh chớp lóe lên, soi rõ gương mặt gã. Đó là Hải. Mười năm trước, Hải là một cảnh sát trẻ, gương mặt góc cạnh không có vẻ mệt mỏi của thời gian như hiện tại, nhưng đôi mắt gã thì vẫn thế – lạnh lùng, tàn nhẫn và trống rỗng đến đáng sợ.

Linh vấp phải một rễ cây liễu già, ngã nhào xuống đất. Cô điên cuồng bò lùi lại, lưng đập mạnh vào bờ đá sát mép nước. Đường cùng rồi. Trước mặt cô là gã sát nhân, sau lưng cô là lòng hồ sâu thẳm, đen ngòm.

“Anh Hải… làm ơn… tôi xin anh… tôi sẽ không nói với ai cả…” Linh khóc nghẹn, hai tay chắp lại cầu xin trong bất lực.

Hải không nói một lời. Gã tiến đến, quỳ một chân xuống, bàn tay hộ pháp thô bạo bóp chặt lấy cổ Linh, nhấc bổng cô lên rồi ấn mạnh đầu cô xuống làn nước hồ lạnh giá.

“Ưm… ực…”

Nước hồ tràn vào mũi, vào miệng Linh. Cô giãy giụa điên cuồng, những ngón tay cào cấu vào cánh tay săn chắc của Hải, cố gắng tìm kiếm một chút dưỡng khí. Nhưng gã đàn ông ấy cứng đá như một pho tượng. Gương mặt gã không một chút gợn sóng, gã dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để ghìm chặt cô gái tội nghiệp xuống đáy nước. Những bong bóng khí nổi lên mặt nước ngày một ít dần, yếu ớt dần, rồi tắt hẳn.

Cơ thể Linh mềm nhũn ra, buông thõng dưới làn nước đen.

Ở một khoảng cách chỉ chừng mười mét, nấp sau bụi cây rậm rạp bên cạnh gốc liễu già, có một người phụ nữ đang đứng trân trân nhìn.

Người phụ nữ đó mặc một chiếc áo khoác màu vàng nhạt đã bạc màu. Mái tóc cô bết chặt vào hai bên má vì nước mưa. Cô đứng chết lặng, đôi mắt trợn tròn, nhìn chăm chằm vào cảnh tượng Hải đang dìm chết Linh. Nhưng kỳ lạ thay, gương mặt cô không có một chút biểu cảm nào của sự sợ hãi, giận dữ hay thương xót. Nó trống rỗng, vô hồn và lạnh ngắt như một xác chết đứng. Cô không kêu cứu, không lao ra can ngăn, cũng không bỏ chạy. Cô chỉ đứng đó, như một bức tượng đá chứng kiến tội ác diễn ra ngay trước mắt mình.

Người phụ nữ đó… chính là Minh Anh của mười năm trước.

Hộc!

Minh Anh giật bắn người, ngã ngửa ra phía sau. Bản năng sinh tồn khiến cô hít lấy hít để bầu không khí ẩm ướt của hiện tại. Lồng ngực cô thắt chặt lại, đau nhói như thể chính cô vừa là người bị dìm dưới nước.

“Không… Không phải…” Minh Anh thì thầm, giọng cô run rẩy, vỡ vụn. “Chuyện này… chuyện này không thể nào…”

Ký ức vừa rồi quá chân thực, chân thực đến mức cô vẫn còn ngửi thấy mùi bùn đất tanh nồng và vị nước hồ chát đắng trong cổ họng. Cô nhìn lên Linh. Hồn ma của cô gái trẻ vẫn đứng đó, những giọt nước mắt máu vẫn không ngừng rơi, im lặng chịu đựng nỗi oan khuất mười năm ròng rã.

“Tại sao?” Minh Anh gào lên, tiếng khóc của cô vỡ òa giữa không gian tĩnh mịch của hồ nước. “Tại sao tôi lại đứng đó? Tại sao tôi không cứu em? Tại sao tôi lại thờ ơ đến mức đáng sợ như vậy? Tôi… tôi là một con quái vật sao?”

Nỗi tự ghê tởm bản thân ập đến nuốt chửng lấy Minh Anh. Mười năm qua, cô luôn tự hào mình là một người sống tử tế, một người phụ nữ đáng thương chịu nhiều mất mát. Cô dùng “nỗi sợ ma” làm cái cớ để trốn tránh thế giới, để gặm nhấm nỗi đau mất con. Nhưng hóa ra, cô lại là một kẻ đồng lõa tàn nhẫn, một kẻ đứng nhìn một mạng người bị tước đoạt ngay trước mắt mình mà không mảy may lay động.

Linh khẽ lắc đầu. Ánh mắt cô không có sự oán hận, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm như đại dương. Linh lại vươn tay ra, một lần nữa chạm vào vai Minh Anh.

Luồng ký ức thứ hai ùa về, nhưng lần này, góc nhìn được đẩy rộng ra hơn.

Đêm hôm đó, trước khi vụ án mạng của Linh xảy ra chừng ba mươi phút.

Minh Anh đang điên cuồng chạy dọc bờ hồ Thiên Di dưới cơn mưa tầm tã. Cô gào khóc, gọi tên con gái mình trong vô vọng. Đứa con gái nhỏ của cô – bé Thỏ – vừa mới mất tích khi đang chơi đùa gần bờ hồ.

Và rồi, cô nhìn thấy một chiếc giày nhỏ màu hồng nổi bồng bềnh sát mép nước.

Minh Anh lao xuống hồ, ôm lấy thân thể bé nhỏ, lạnh ngắt của con gái kéo lên bờ. Cô điên cuồng ép ngực, hà hơi thổi ngạt cho con. Cô gào thét đến rách cả thanh quản, van xin ông trời, van xin bất cứ ai có thể cứu lấy con mình. Nhưng tất cả chỉ là sự im lặng đáng sợ của cơn mưa bão. Con gái cô đã đi rồi. Đôi mắt tròn xoe của đứa trẻ nhắm nghiền, gương mặt tái nhợt không còn hơi ấm.

Tâm hồn của Minh Anh đã chết vào chính khoảnh khắc đó. Sự sụp đổ tinh thần quá lớn khiến não bộ của cô hoàn toàn tê liệt. Cô bế xác con gái, ngồi chết lặng dưới gốc liễu già, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không vô định.

Chính lúc đó, Linh chạy tới, kéo theo gã sát nhân Hải.

Minh Anh của mười mười năm trước đứng đó, chứng kiến vụ giết người không phải vì cô thờ ơ, không phải vì cô ích kỷ, mà vì cô đã hoàn toàn phát điên. Nỗi đau mất con quá lớn đã cướp đi mọi nhận thức của cô về thế giới xung quanh. Cô nhìn thấy Hải giết Linh, nhưng trong đầu cô lúc đó không còn khái niệm về “sự sống” hay “cái chết” của người khác nữa. Đối với cô, thế giới đã sụp đổ hoàn toàn từ khi nhịp tim của con gái cô ngừng đập.

Mảnh ký ức tiếp tục chuyển động.

Sau khi Hải dìm chết Linh, gã đứng dậy, thở dốc và nhìn quanh hiện trường để xóa dấu vết. Đúng lúc gã chuẩn bị quay người lại và bước về phía bụi rậm nơi Minh Anh đang bế xác con ngồi lặng câm – nơi gã chắc chắn sẽ phát hiện ra cô và thủ tiêu nhân chứng duy nhất…

Thì một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.

Từ trên thi thể lạnh ngắt của đứa con gái nhỏ đang nằm trong lòng Minh Anh, một luồng ánh sáng dịu nhẹ, ấm áp từ từ bay lên, tụ lại thành hình hài một đứa trẻ mờ ảo. Đó là vong hồn của bé Thỏ.

Đứa bé không hề khóc lóc, nó nhìn người mẹ đang hóa đá của mình với ánh mắt tràn ngập tình yêu thương và sự lo lắng. Khi nhìn thấy gã sát nhân Hải đang cầm con dao găm văng tục bước về phía bụi cây, vong hồn bé nhỏ của bé Thỏ lập tức dang tay che chắn trước mặt mẹ.

Đứa trẻ dùng đôi bàn tay vô hình, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, cố sức đẩy mạnh vào vai Minh Anh, ép cô lùi sâu vào bóng tối của bụi rậm gai góc. Vong hồn của bé Thỏ dùng chút tàn lực cuối cùng để tạo ra một màn sương mù mỏng che mắt Hải, khiến gã không nhìn thấy Minh Anh đang ngồi ngay sát bên cạnh. Đứa bé kéo mẹ mình đi, từng chút một, rời xa khỏi hiện trường vụ án trước khi gã cảnh sát khát máu kịp nhận ra sự hiện diện của một người sống.

Đứa con gái nhỏ đã cứu mạng cô. Đứa trẻ đã dùng sự tồn tại ngắn ngủi cuối cùng của mình dưới dạng linh hồn để bảo vệ mẹ khỏi cái chết cận kề.

“Thỏ… con của mẹ…”

Minh Anh khóc nấc lên, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng từ ký ức. Hóa ra mười năm nay, lý do cô không thể nhìn thấy con gái mình hiện về không phải vì đứa bé bỏ rơi cô, mà vì chính cô đã chọn quên đi đêm hôm đó. Để tự bảo vệ mình khỏi sự sụp đổ hoàn toàn, não bộ của cô đã kích hoạt cơ chế tự vệ cực hạn: xóa sạch ký ức về vụ án mạng của Linh, và vô tình khóa luôn cả ký ức về sự xuất hiện cuối cùng của vong hồn con gái cô.

Nỗi sợ ma mười năm nay thực chất là một lời nói dối vĩ đại của tâm trí. Cô không sợ ma, cô sợ phải đối diện với sự thật rằng mình đã bất lực nhìn một người khác chết, sợ phải nhớ lại khoảnh khắc con gái cô đã cứu cô bằng cả linh hồn bé nhỏ của nó.

Minh Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Linh. Lúc này, bóng ma của Linh dường như không còn đáng sợ nữa. Gương mặt xám ngoét của cô gái trẻ dưới ánh mắt của Minh Anh giờ đây chỉ còn là sự tội nghiệp, một linh hồn bị mắc kẹt mười năm trong lạnh lẽo và cô độc chỉ vì muốn tìm lại công lý.

“Chị xin lỗi… Linh ơi, chị xin lỗi…” Minh Anh nghẹn ngào, cô vươn tay ra, lần này chủ động nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh. “Chị đã quên em mười năm. Chị đã để em lạnh lẽo dưới lòng hồ này mười năm ròng rã… Chị sai rồi…”

Bàn tay của Linh khẽ run lên khi nhận được cái nắm tay ấm áp từ người sống. Những vệt máu trên mặt cô bắt đầu mờ dần, thay vào đó là một nụ cười nhẹ nhõm, thanh thản lần đầu tiên xuất hiện sau một thập kỷ u uất.

Xào xạc…

Tiếng gió lùa qua tán liễu già, sương mù trên hồ đột ngột dao động mạnh. Linh khẽ nghiêng đầu như đang lắng nghe một âm thanh nào đó từ xa. Bóng dáng cô bắt đầu nhạt nhòa, tan loãng vào sương đêm. Trước khi biến mất hoàn toàn, giọng nói của Linh vang lên trong tâm trí Minh Anh, lần này không còn khàn đục mà trong trẻo, gấp gáp:

“Hắn… hắn biết rồi… Chị ơi, chạy đi…”

Minh Anh giật mình đứng dậy. Gió hồ thổi lồng lộng, sương mù xung quanh cô đang nhanh chóng bị xé rách bởi ánh đèn pha sắc lẹm của một chiếc xe ô tô đang từ từ tiến vào con đường ven hồ dốc đứng.

Tiếng động cơ gầm rú quen thuộc của chiếc xe sedan màu đen mười năm trước, và cũng là chiếc xe đã theo dõi cô suốt mấy ngày qua.

Hải đã đến. Hắn biết cô đã tìm đến hồ Thiên Di, và hắn biết ký ức của cô đang dần khôi phục. Trò chơi mèo vờn chuột đã kết thúc, giờ đây là cuộc săn lùng sinh tử thực sự giữa đêm tối lạnh giá. Min Anh biết cô không thể trốn chạy mãi mãi. Cô nhìn xuống mặt hồ phẳng lặng, ánh mắt từ sự hoảng loạn dần chuyển sang một sự kiên định, lạnh lùng chưa từng có.

Cô sẽ không đứng nhìn nữa. Lần này, cô sẽ là người kết thúc tất cả.

Chương sau: Chương 5