Chương 3
Cơn mưa cuối mùa trút xuống thành phố một thứ ánh sáng xám xịt và nhớp nháp. Tiếng nước mưa gõ liên hồi vào những mái tôn rỉ sét vang lên những âm thanh trầm đục, như tiếng gõ cửa của một vị khách không mời.
Minh Anh đứng nép dưới mái hiên di động của một cửa hàng tiện lợi đã tắt đèn từ lâu. Cô kéo cao cổ chiếc áo khoác gió màu đen, mắt đăm đăm nhìn qua màn nước nhạt nhòa về phía bên kia đường. Một chiếc xe sedan màu đen, kính dán phim tối màu, đã đỗ ở đó suốt hai tiếng đồng hồ. Động cơ xe vẫn nổ thì thầm, ống xả phả ra những luồng khói trắng nhạt nhòa rồi nhanh chóng bị làn mưa nghiền nát.
Đây không phải là lần đầu tiên cô có cảm giác này. Kể từ khi bước ra khỏi đồn cảnh sát sau cuộc gặp gỡ với Hải vào chiều ngày hôm kia, cô luôn cảm thấy có một đôi mắt vô hình đang dính chặt lấy lưng mình. Ban đầu, cô tự trấn an rằng đó chỉ là sự nhạy cảm thái quá của một kẻ vừa chạm tay vào một vụ án mạng bị che giấu mười năm. Nhưng đến tối hôm qua, khi cô nhìn thấy chiếc sedan này xuất hiện ở ngõ nhỏ dẫn vào khu trọ của mình, Minh Anh biết nỗi sợ của cô đã có hình hài cụ thể.
Cô không sợ ma, nhưng cô hiểu rõ người sống đáng sợ đến mức nào. Người chết chỉ tìm kiếm sự thật hoặc sự giải thoát, còn người sống thì sẵn sàng làm mọi thứ bẩn thỉu nhất để chôn vùi sự thật đó.
Minh Anh khẽ thở dài, hơi thở ấm áp chạm vào không khí lạnh giá tạo thành một làn sương mỏng trước mắt. Cô thò tay vào túi áo, siết chặt chiếc điện thoại thông minh đang hiển thị trang kết quả tìm kiếm được lưu lại từ chiều.
Sau cuộc gặp với Hải, Minh Anh đã không dừng lại. Cô dùng các mối quan hệ cũ của một biên kịch tự do để dò hỏi về cơ cấu nhân sự của đồn cảnh sát mười năm trước. Kết quả trả về khiến cô lạnh gáy. Người trực tiếp ký duyệt đóng hồ sơ vụ án “tự sát” của Linh mười năm trước không chỉ có Hải. Người phê duyệt cuối cùng là ông Trần Thắng, lúc đó là Trưởng phòng Cảnh sát điều tra, hiện đã nghỉ hưu và đang sở hữu một chuỗi bất động sản nghỉ dưỡng đắt đỏ ở ngoại ô.
Một cảnh sát trẻ mới vào nghề như Hải mười năm trước không cách nào tự mình làm giả cả một bộ hồ sơ khám nghiệm tử thi và hiện trường mà không bị phát hiện. Phải có một chiếc ô che chở khổng lồ. Và chiếc ô đó chính là Trần Thắng. Cuộc gọi mà Hải thực hiện sau khi cô rời đi: “Nó bắt đầu hỏi rồi”, chắc chắn là gửi cho người đàn ông này. Mạng lưới lợi ích và tội lỗi của bọn họ đã được đan chặt bằng máu của Linh và có thể là cả sự im lặng của nhiều người khác.
Tiếng động cơ chiếc xe sedan đột ngột gầm lên gạt phắt mạch suy nghĩ của Minh Anh.
Chiếc xe từ từ lăn bánh, băng qua làn đường ngược chiều và dừng lại ngay trước hiên cửa hàng tiện lợi nơi cô đang đứng. Kính xe phía ghế phụ từ từ hạ xuống khoảng hai centimet, chỉ đủ để lộ ra một khoảng tối đen ngòm bên trong và một đốm đỏ lập lòe của điếu thuốc lá. Một giọng nói trầm khàn, lạnh tanh vang lên qua tiếng mưa rơi lộp bộp:
“Cô Minh Anh đúng không?”
Tim Minh Anh đập lỗi nhịp một nhịp, nhưng gương mặt cô vẫn không chút biểu cảm. Cô nhìn thẳng vào khe hở của cửa kính:
“Ai hỏi đấy?”
“Có người nhắn tôi gửi lời chào đến cô,” gã đàn ông bên trong xe nói, giọng gã thản nhiên như thể đang hỏi đường. “Họ bảo hồ sơ cũ thì nên để nó nằm yên trong kho bụi bặm. Đào xới lên chỉ tổ làm bẩn tay, mà đôi khi còn gặp tai nạn ngoài ý muốn. Cô hiểu ý tôi chứ?”
“Tôi viết kịch bản phim trinh thám, không viết truyện ngụ ngôn,” Minh Anh đáp, giọng cô lạnh lùng đến đáng sợ. “Nếu muốn đe dọa, bảo chủ của anh tự đến gặp tôi.”
Một tiếng cười khẩy vang lên từ trong xe. Đốm đỏ của điếu thuốc được búng ra ngoài, rơi xuống vũng nước mưa dưới chân Minh Anh, xèo một tiếng rồi tắt ngấm.
“Cứng đầu không phải lúc nào cũng tốt đâu, nhà báo ạ.”
Cửa kính xe kéo lên kịch trần. Chiếc xe sedan đen rồ ga, lao vút đi trong màn mưa, để lại những vệt nước bắn tung tóe lên mặt đường nhựa.
Minh Anh đứng lặng trong bóng tối. Lưng áo cô đã đẫm mồ hôi lạnh từ lúc nào. Bọn chúng không còn dò xét nữa, bọn chúng đã trực tiếp ra mặt đe dọa. Điều đó có nghĩa là Hải và Trần Thắng đã bắt đầu hoảng loạn. Khi kẻ ác hoảng loạn, chúng sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm.
Cô không thể quay về nhà bằng đường lớn nữa. Minh Anh quyết định đi vào những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo cắt qua khu dân cư lao động nghèo phía sau hồ nước để cắt đuôi. Ở đó không có camera an ninh, đường xá tối tăm và lắt léo, nhưng cô đã sống ở đây đủ lâu để thuộc lòng từng khúc quanh.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, quật vào mặt Minh Anh rát buốt. Ánh đèn đường vàng vọt ở những con hẻm nhỏ chập chờn như bóng ma. Không gian im ắng đến rợn người, chỉ có tiếng bước chân của cô giẫm lên những vũng nước đọng và tiếng thở dốc nặng nề.
Bộp.
Một tiếng động lạ vang lên phía sau. Minh Anh đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn. Con hẻm sâu hút, tối tăm và trống rỗng. Những bức tường loang lổ rêu mốc dựng đứng hai bên như muốn ép chặt lấy cô. Không có ai. Nhưng trực giác của cô – thứ trực giác được mài giũa qua mười năm sống chung với bóng tối – đang gào thét rằng có kẻ đang bám sát.
Cô tăng tốc, chuyển từ đi bộ nhanh sang chạy gằn. Gió rít qua tai cô.
Khi Minh Anh chạy đến khúc cua dẫn ra con đường ven hồ Thiên Di – đoạn đường duy nhất cô phải băng qua để về đến nhà trọ – thì một luồng ánh sáng chói mắt đột ngột từ phía sau rọi tới.
Một chiếc xe máy phân khối lớn không bật đèn pha từ trước, giờ đây đột ngột bật đèn pha cốt cực mạnh, rú ga điên cuồng lao thẳng về phía cô từ trong một con hẻm nhánh.
Tốc độ của chiếc xe quá nhanh, mặt đường trơn trượt vì nước mưa và dầu mỡ từ các hàng quán đổ ra khiến Minh Anh không thể né kịp. Ánh đèn xe quét qua gương mặt cô, làm cô lóa mắt hoàn toàn. Trong một tích tắc, cô nhìn thấy gã lái xe trùm kín đầu bằng mũ bảo hiểm fullface đen tuyền, lao thẳng vào cô với ý đồ mưu sát rõ ràng.
Thời gian như ngừng trôi. Minh Anh nhắm mắt lại, bản năng sinh tồn trong cô tê liệt. Cô biết mình không thể tránh khỏi cú va chạm trực diện này.
Vù!
Một luồng gió lạnh thấu xương đột ngột quét qua con hẻm, cuốn theo những chiếc lá khô và nước mưa xoáy mạnh thành một vòng tròn. Nhiệt độ xung quanh giảm xuống mức đóng băng chỉ trong một phần nghìn giây.
Một bàn tay lạnh ngắt như băng tuyết đột ngột nắm lấy cổ tay Minh Anh, giật mạnh cô lùi lại phía sau hơn một mét, ngã nhào vào đống thùng các-tông cũ bên vách tường.
Cùng lúc đó, đèn đường trên đầu họ đột ngột vỡ tung với một tiếng bép giòn giã. Ánh đèn pha của chiếc xe máy đang lao tới bỗng nhiên chao đảo. Mặt kính chắn gió của chiếc mũ bảo hiểm gã lái xe đang đội bỗng bám một lớp sương giá dày đặc, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của gã.
Gã lái xe hoảng loạn phanh gấp. Chiếc xe phân khối lớn mất lái, trượt dài trên mặt đường trơn trượt, tạo ra những tia lửa điện xanh loét trước khi đâm sầm vào cột mốc lộ giới bên đường. Gã lái xe lồm cồm bò dậy, nhìn quanh với vẻ kinh hoàng tột độ như thể vừa nhìn thấy một thứ gì đó không thuộc về thế giới này, rồi vội vàng dựng xe, rồ ga bỏ chạy trối chết vào bóng đêm.
Minh Anh ngồi bệt trong đống thùng các-tông, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô nhìn xuống cổ tay mình. Nơi vừa bị “ai đó” nắm lấy vẫn còn hằn lên một vệt đỏ lạnh buốt, da thịt cô tái nhợt đi vì cái lạnh cực hạn.
“Linh…” Minh Anh khẽ thốt lên.
Từ trong bức tường gạch cũ kỹ của con hẻm, một bóng người từ từ bước ra.
Đó là Linh. Cô mặc chiếc áo phông màu trắng dính đầy bùn đất và vệt nước loang lổ, mái tóc dài ướt sũng rũ rượi che nửa gương mặt xám ngoét. Linh đứng đó, cơ thể cô khẽ run lên bần bật như thể đang phải chịu đựng cái lạnh tột cùng của đáy hồ sâu thẳm.
Linh không nói gì, đôi mắt đen ngòm không có tròng trắng nhìn chằm chằm vào Minh Anh. Cô giơ một cánh tay khẳng khiu, run rẩy chỉ về phía con đường ven hồ Thiên Di đang chìm trong sương mù dày đặc.
“Hồ… nước…”
Một tiếng thì thầm khàn đục vang lên trong đầu Minh Anh, không phải bằng tai nghe, mà là sự rung động trực tiếp trong đại não cô.
“Có cái gì ở hồ nước?” Minh Anh gượng đứng dậy, đầu gối cô vẫn còn run rẩy nhưng nỗi sợ hãi đã bị gạt phắt đi bởi sự tò mò và lòng biết ơn. “Em muốn dẫn chị đi đâu?”
Bóng của Linh khẽ lay động rồi lướt đi nhanh như một làn khói về phía hồ nước. Minh Anh không hề do dự, cô siết chặt hai nắm tay, bước nhanh theo dấu chân ướt đẫm của Linh đang hiện lên rồi biến mất trên mặt đường đầy nước mưa.
Hồ Thiên Di đêm nay phẳng lặng một cách đáng sợ. Mặt hồ đen kịt như một hũ mực khổng lồ, sương mù dày đặc bao phủ mặt nước khiến ranh giới giữa trời và đất như bị xóa nhòa. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ đá nghe như những tiếng thở dài u uất của những linh hồn bị lãng quên.
Linh dừng lại ở mép nước, nơi có một cây liễu già rủ những cành lá khẳng khiu xuống mặt hồ. Cô quay lại nhìn Minh Anh, rồi chỉ tay xuống làn nước sâu thẳm, đen ngòm dưới chân mình.
“Mười năm…” Linh thì thầm, những giọt nước mắt bằng máu từ từ lăn dài trên gò má xám xịt của cô. “Mười năm… lạnh lắm… Chị… chị đã ở đó…”
Khắp người Minh Anh run lên. Lời nói của Linh như một chiếc búa tạ đập tan lớp băng dày đang bao phủ lấy một góc tối tăm nhất trong tâm trí cô.
Chị đã ở đó.
Một cảm giác nhức nhối dữ dội chạy dọc sống lưng Minh Anh. Đầu cô đau như búa bổ, những hình ảnh nhạt nhòa, đứt quãng của mười năm trước bắt đầu nhảy múa trước mắt cô như những thước phim bị cháy sáng. Tiếng nước réo vang, tiếng khóc xé lòng của một đứa trẻ, và một bàn tay nhỏ bé đang chìm dần vào bóng tối của làn nước hồ lạnh giá…
Minh Anh ôm lấy đầu, quỳ sụp xuống nền đất ẩm ướt sát mép hồ, nước mắt cô hòa lẫn với nước mưa chan chứa trên mặt. Bóng tối sau lưng cô giờ đây không chỉ là những kẻ bám đuôi bằng xương bằng thịt, mà là một bóng ma ký ức đang nhe nanh múa vuốt, chực chờ nuốt chửng lấy cô.