Đọc Truyện Cùng Su
← Nỗi Sợ Cuối Cùng

Chương 2

Chap 2

Ánh nắng chiều của thành phố không mang lại chút ấm áp nào khi nó rọi qua lớp kính mờ bụi của đồn cảnh sát quận. Nơi này luôn có một mùi đặc trưng: mùi của những tệp hồ sơ lưu trữ bám đầy bụi giấy, mùi cafe hòa tan rẻ tiền pha vội, và cả mùi khói thuốc lá hăng hắc bám vào những mảng tường sơn vàng đã bong tróc.

Minh Anh ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ ở góc phòng chờ. Cô chỉnh lại chiếc mắt kính gọng tròn không độ, kéo nhẹ cổ chiếc áo sơ mi màu xám nhạt. Hôm nay, cô không còn là người đàn bà u uất, bất cần đời trong căn phòng trọ ẩm thấp. Cô khoác lên mình chiếc thẻ nhà báo giả mang tên “Nguyễn Phương” – phóng viên tự do của một chuyên trang tâm lý học đô thị.

Đây là vỏ bọc mà cô đã tỉ mỉ chuẩn bị suốt đêm qua. Cô biết rõ, một dân thường không bao giờ có tư cách tiếp cận hồ sơ vụ án đã khép lại từ mười năm trước, nhất là khi nó được kết luận là một vụ “tự sát”. Cách duy nhất là tạo ra một lý do hợp pháp, đủ để khơi gợi sự tự mãn của kẻ đối diện mà không khiến hắn đề phòng.

“Chị Nguyễn Phương?”

Một giọng nói trầm, khàn và có chút uể oải vang lên.

Minh Anh ngẩng đầu. Người đàn ông đứng trước mặt cô khoảng ngoài bốn mươi tuổi. Hắn mặc sắc phục cảnh sát nhưng cúc cổ bẻ hờ, mái tóc húi cua điểm bạc và một vết sẹo nhỏ cắt ngang đuôi lông mày bên trái. Gương mặt hắn vuông vức, mang vẻ phong trần của một kẻ đã dành nửa đời người trong các phòng thẩm vấn. Trên bảng tên trước ngực hắn khắc rõ hai chữ: Trần Hải.

“Dạ, chào anh Hải,” Minh Anh đứng dậy, nở một nụ cười vừa vặn, lịch sự và hơi rụt rè của một nhà báo trẻ. Cô chủ động chìa tay ra. “Rất cảm ơn anh đã đồng ý dành chút thời gian cho tôi giữa lịch trình bận rộn.”

Hải bắt tay cô, cái siết tay hờ hững nhưng lòng bàn tay hắn thô ráp và lạnh. Hắn nhìn lướt qua chiếc thẻ nhà báo treo trên cổ cô, đôi mắt híp lại một nhịp rất nhanh trước khi giãn ra thành một nụ cười xã giao.

“Không có gì. Tôi nghe đồng chí trực ban nói cô đang làm một đề tài về… ‘tâm lý khủng hoảng của người trẻ dẫn đến tự sát’?” Hải vừa nói vừa chỉ tay về phía dãy phòng làm việc bên trong. “Mời cô vào phòng tôi ngồi cho tiện.”

Căn phòng làm việc của Hải nhỏ hẹp và bừa bộn. Trên bàn chất đầy những tập hồ sơ dang dở, một chiếc gạt tàn bằng thủy tinh chứa đầy đầu lọc thuốc lá đã tắt. Hải kéo một chiếc ghế nhựa cho cô, còn hắn ngồi đối diện, ngả người ra sau chiếc ghế xoay bọc da đã sờn rách.

“Đúng vậy thưa anh,” Minh Anh mở cuốn sổ tay và đặt chiếc bút ghi âm lên bàn – một hành động công khai để chứng minh cô không có ý định giấu giếm điều gì. “Tòa soạn của tôi đang thực hiện một loạt bài chuyên sâu về những người trẻ chọn cách kết thúc cuộc đời ở các đô thị lớn. Chúng tôi muốn tìm hiểu sâu hơn về những hồ sơ cũ, những vụ án đã khép lại từ nhiều năm trước để thấy được sự dịch chuyển trong tâm lý hành vi. Trong số các hồ sơ cũ của quận, tôi đặc biệt chú ý đến vụ án của cô gái tên Linh… xảy ra đúng mười năm trước tại hồ đá phía sau khu công nghiệp.”

Cái tên “Linh” vừa rơi ra khỏi môi Minh Anh, không khí trong phòng dường như đông cứng lại trong một phần mười giây.

Hải không biến đổi sắc mặt ngay lập tức. Hắn là một điều tra viên lão luyện, biết cách kiểm soát từng bó cơ trên gương mặt. Nhưng Minh Anh đã nhận ra một chi tiết rất nhỏ: ngón tay trỏ của hắn, vốn đang gõ nhịp đều đặn trên mặt bàn, đột ngột khựng lại. Hắn vươn tay cầm lấy bao thuốc lá, rút ra một điếu rồi bật lửa.

“Linh? Mười năm trước?” Hải rít một hơi thuốc sâu, để làn khói trắng che mờ đi ánh mắt. “Cô Phương này, mười năm là một khoảng thời gian rất dài. Đồn cảnh sát chúng tôi tiếp nhận hàng trăm vụ mỗi năm. Tôi thực sự không thể nhớ hết được mọi chi tiết.”

“Tôi hiểu chứ,” Minh Anh ôn tồn nói, mắt vẫn nhìn thẳng vào Hải. “Nhưng vụ của Linh có những điểm rất đặc biệt. Cô ấy là một sinh viên nghèo, thuê phòng trọ ngay gần hồ. Hồ sơ ghi nhận cô ấy tự tử vì trầm cảm do áp lực cuộc sống. Anh chính là điều tra viên chính thụ lý vụ đó và đưa ra kết luận cuối cùng.”

Hải cười nhạt, gạt tàn thuốc. “Nếu hồ sơ đã kết luận như vậy thì đó là sự thật thôi. Những vụ tự tử của sinh viên nghèo mười năm trước không phải là hiếm. Áp lực cơm áo gạo tiền, tình cảm đổ vỡ… Người trẻ lúc đó nông nổi lắm.”

“Nhưng có một điểm tôi thấy chưa hợp lý khi đọc lại các ghi chép báo chí thời đó,” Minh Anh hơi nghiêng người về phía trước, hạ thấp giọng xuống như thể đang chia sẻ một bí mật chuyên môn. “Thời điểm đó, người ta tìm thấy thi thể của Linh dưới hồ đá. Nhưng theo lời kể của những người dân sống quanh hồ lúc bấy giờ, tư thế của thi thể khi được trục vớt có dấu hiệu của sự co quắp dữ dội, vùng móng tay có nhiều bùn đất và vết xước, giống như… cô ấy đã cố bấu víu vào thứ gì đó để sinh tồn trước khi chết đuối.”

Hải dừng điếu thuốc giữa chừng. Đôi mắt hắn từ vẻ uể oải ban đầu bỗng chốc trở nên sắc lạnh như dao cạo. Hắn nhìn chằm chằm vào Minh Anh, như muốn nhìn xuyên qua lớp kính cận để đọc vị tâm can cô.

“Cô Phương, cô đang làm phóng sự tâm lý hay đang muốn lật lại vụ án?” Giọng Hải trầm xuống, mang theo áp lực vô hình của một cảnh sát hình sự. “Tôi nhắc lại, vụ án đó đã được khám nghiệm tử thi, có biên bản pháp y rõ ràng. Nạn nhân tự tử. Các dấu hiệu co quắp hay bùn đất trong móng tay chỉ là phản xạ tự nhiên của cơ thể khi rơi vào trạng thái ngạt nước. Bất kỳ ai khi cận kề cái chết cũng sẽ vùng vẫy theo bản năng, dù trước đó họ tự nguyện nhảy xuống.”

“Anh Hải đừng hiểu lầm,” Minh Anh xua tay, nét mặt vẫn giữ vẻ hoang mang, lo sợ của một cô phóng viên non nớt bị dọa dẫm. “Tôi chỉ muốn tìm hiểu kỹ để tránh viết sai lệch thông tin trên mặt báo. Tôi biết các anh làm việc luôn dựa trên bằng chứng khoa học. Chỉ là… tôi hiện đang thuê đúng căn phòng trọ cũ ngày xưa của Linh.”

Phát súng chí mạng này của Minh Anh khiến Hải hoàn toàn mất đi vẻ điềm tĩnh ban đầu. Điếu thuốc trên tay hắn run nhẹ, một mẩu tàn thuốc đỏ rực rơi xuống mặt bàn gỗ nhưng hắn thậm chí không buồn gạt đi.

“Cô… thuê phòng trọ của Linh?”

“Vâng, sự trùng hợp kỳ lạ đúng không?” Minh Anh mỉm cười, nhưng ánh mắt cô lạnh ngắt. “Chủ nhà nói căn phòng đó bỏ trống rất lâu vì người ta đồn có ma. Nhưng tôi không tin vào mấy chuyện dị đoan. Chỉ là, từ khi dọn đến, tôi cứ hay mơ thấy một cô gái đứng trong góc phòng. Cô ấy không nói gì, chỉ ôm lấy cổ mình, miệng mấp máy như muốn nói điều gì đó uất ức lắm. Chính vì thế mà tôi mới tò mò tìm hiểu về vụ án này…”

Hải dập mạnh điếu thuốc vào gạt tàn, mạnh đến mức điếu thuốc gãy làm đôi. Hắn đứng bật dậy, đi về phía cửa sổ, kéo mạnh tấm rèm nhựa để ánh nắng chiều chiếu thẳng vào phòng, như muốn dùng thứ ánh sáng chói chang đó để xua đi bầu không khí âm u đang bủa vây.

“Nhảm nhí!” Hải gắt lên, lưng quay về phía Minh Anh. “Cảnh sát làm việc dựa trên luật pháp và chứng cứ, không dựa trên những giấc mơ của một cô gái nhạy cảm. Nếu cô đến đây chỉ để kể chuyện ma và nghi ngờ kết luận của cơ quan điều tra từ mười năm trước, tôi xin phép chấm dứt cuộc trò chuyện tại đây.”

Minh Anh lặng lẽ thu hồi cuốn sổ tay và chiếc bút ghi âm. Cô biết mình đã đạt được mục đích. Sự giận dữ và mất bình tĩnh của Hải chính là câu trả lời rõ ràng nhất. Người sống chỉ xù lông tự vệ khi họ biết mình đang che giấu một sự thật tàn nhẫn.

“Tôi xin lỗi nếu đã làm anh khó chịu,” Minh Anh đứng dậy, cúi đầu lịch sự. “Cảm ơn anh đã tiếp tôi.”

Cô quay lưng bước ra khỏi phòng. Khi bước qua cánh cửa gỗ, cô vẫn cảm nhận được ánh mắt căm phẫn và dò xét của Hải găm chặt vào sau gáy mình.

Minh Anh bước ra khỏi đồn cảnh sát. Ánh nắng chiều tà nhuộm đỏ cả khoảng sân xi măng rộng lớn. Gió từ phía hồ nước thổi về mang theo hơi lạnh ẩm ướt, mơn trớn trên da thịt cô.

Cô đứng lại dưới bóng râm của một cây phượng vĩ già. Khi cô nhìn ngược lên tầng hai của tòa nhà đồn cảnh sát, nơi có cửa sổ phòng làm việc của Hải, cô nhìn thấy một bóng người đang đứng sau tấm rèm nhựa, lén lút quan sát cô.

Ngay bên cạnh Minh Anh, một luồng khí lạnh quen thuộc đột ngột ngưng tụ.

Hồn ma của Linh hiện ra, nửa hư nửa thực dưới tán lá phượng. Gương mặt cô gái trẻ nhợt nhạt, những giọt nước vô hình vẫn không ngừng rơi ra từ mái tóc bết chặt vào má. Linh không nhìn Minh Anh, đôi mắt đen ngòm không có tròng trắng của cô ấy chỉ nhìn chằm chằm vào cửa sổ phòng của Hải.

Cơ thể Linh run lên bần bật, những ngón tay gầy guộc co quắp lại, cào cấu vào không trung như đang tái hiện lại cảnh tượng cô bị dìm xuống nước mười năm trước. Linh quay sang nhìn Minh Anh, khẽ gật đầu.

Một cái gật đầu xác nhận. Chính là hắn.

Phía sau tấm rèm nhựa ở tầng hai, Hải buông tay ra. Gương mặt hắn giờ đây không còn vẻ giận dữ nữa, thay vào đó là sự lo lắng tột độ. Trán hắn rịn ra một lớp mồ hôi mỏng dù phòng đang bật quạt máy hết công suất.

Hắn đi nhanh về phía bàn làm việc, khóa chặt cửa phòng lại. Hải rút từ trong túi quần ra một chiếc điện thoại di động đời cũ – chiếc điện thoại không dùng thẻ SIM thông minh mà hắn luôn giấu kín trong một ngăn bí mật dưới đáy ngăn kéo.

Hắn bấm một dãy số đã thuộc lòng suốt mười năm qua.

Đầu dây bên kia đổ chuông ba tiếng trước khi có người nhấc máy. Một giọng nói trầm đục, mang theo uy quyền của kẻ bề trên vang lên:

“Có chuyện gì? Tôi đã bảo không có việc khẩn cấp thì không được gọi vào số này.”

Hải nuốt nước bọt, giọng run lên:

“Sếp… có chuyện rồi. Có một con bé nhà báo vừa tìm đến tôi. Nó hỏi về vụ của con bé Linh mười năm trước.”

Đầu dây bên kia im lặng một lát. Sự im lặng kéo dài đến mức Hải có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.

“Nhà báo? Nó biết những gì?”

“Nó biết về tư thế thi thể, về bùn đất dưới móng tay Linh. Đặc biệt là… nó vừa thuê đúng căn phòng trọ cũ của Linh ngày xưa. Nó nói nó mơ thấy Linh hiện về. Sếp ơi, có phải vụ này có biến cố gì rồi không? Hay là có kẻ nào đang đào lại…”

“Câm mồm!” Giọng nói ở đầu dây bên kia đột ngột trở nên đanh thép và lạnh lùng. “Mười năm rồi, hồ sơ đã mục nát, bằng chứng đã biến mất. Một đứa con gái vớ vẩn thì làm được gì? Đừng có tự mình dọa mình.”

“Nhưng…”

“Không nhưng nhị gì cả. Nghe đây, điều tra xem con bé đó là ai, ở đâu. Đừng để nó đi lung tung hỏi han thêm người khác. Nếu cần… cứ xử lý sạch sẽ như cách chú đã làm mười năm trước. Tôi sẽ bao che cho chú ở trên này. Hiểu rõ chưa?”

“Dạ… em hiểu.”

Hải tắt máy. Hắn siết chặt chiếc điện thoại trong tay, ánh mắt hiện lên một tia sát khí tàn nhẫn. Hắn bước lại gần cửa sổ, nhìn xuống khoảng sân trống rỗng bên dưới. Minh Anh đã rời đi từ lâu, nhưng cảm giác lạnh lẽo từ cuộc trò chuyện vừa rồi vẫn còn bao trùm lấy hắn.

Trò chơi trốn tìm mười năm trước, dường như bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Chương sau: Chương 3