Đọc Truyện Cùng Su
← Nỗi Sợ Cuối Cùng

Chương 1

Căn phòng nằm ở cuối dãy trọ hai tầng cũ kỹ, nơi lớp sơn vàng nhạt đã bong tróc từng mảng lớn như những vết sẹo chưa lành. Gió từ phía hồ thổi vào, mang theo mùi ẩm mốc của rong rêu và hơi nước lạnh ngắt. Minh Anh đặt chiếc vali xám sờn góc xuống nền gạch đá mài xám xịt. Cô không bật đèn ngay. Trong thứ ánh sáng lờ mờ của buổi hoàng hôn đang tắt dần ngoài khung cửa sổ rỉ sét, căn phòng hiện lên trống trải đến lạnh lẽo. Chỉ có một chiếc giường sắt đơn, một chiếc bàn gỗ ép đã cong vênh và một tủ quần áo nhỏ.

Với một người bình thường, căn phòng này quá âm u, thậm chí là đáng sợ. Nó nằm sát bên một hồ nước lớn – nơi người dân địa phương vẫn truyền tai nhau những câu chuyện ly kỳ về những chiếc bóng không đầu hay tiếng khóc thút thít vào những đêm không trăng. Nhưng Minh Anh không phải là một người bình thường. Từ mười năm trước, sau cái đêm định mệnh cướp đi đứa con gái nhỏ của cô ngay tại chính hồ nước này, dây thần kinh sợ hãi của cô dường như đã bị cắt đứt. Cô chọn nơi này không phải vì nó rẻ, mà vì cô muốn ở gần cái lạnh lẽo đã nuốt chửng núm ruột của mình. Cô muốn đợi.

Minh Anh chậm rãi dọn dẹp. Cô lau sạch lớp bụi dày trên mặt bàn, trải tấm ga trải giường màu xám tro. Khi chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ phát ra tiếng “cạch” nặng nề báo hiệu mười hai giờ đêm, nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống.

Cái lạnh không giống như gió trời. Đó là một cái lạnh buốt thấu xương, len lỏi qua da thịt, đóng băng từng dòng máu đang chảy. Minh Anh dừng tay. Cô nhìn thấy hơi thở của mình ngưng tụ thành một làn sương trắng mờ trong không khí.

Từ góc tối cạnh tủ quần áo, bóng tối bắt đầu vặn vẹo.

Một dòng nước không biết từ đâu chảy ra, loang lổ trên nền gạch. Rồi, một hình hài dần dần hiện rõ. Đó là một cô gái trẻ, mái tóc dài ướt sũng xõa rượi che khuất nửa khuôn mặt trắng bệch, không một giọt máu. Chiếc áo thun trắng cô ta mặc dính chặt vào người, nước từ gấu áo nhỏ xuống sàn nhà thành từng tiếng “tách… tách…” đều đặn và nặng trĩu.

Bóng ma run rẩy. Đôi mắt đen ngòm không có tròng trắng nhìn thẳng vào Minh Anh, tỏa ra một luồng oán khí và nỗi đau đớn tột cùng. Có lẽ nó đang chờ đợi một tiếng hét thất thanh, một sự hoảng loạn tột độ, hoặc ít nhất là một cái bước lùi đầy sợ hãi từ người sống. Đó là phản ứng bản năng của con người trước thế giới bên kia.

Nhưng Minh Anh chỉ đứng yên. Cô nhìn bóng ma, đôi mắt không một gợn sóng. Ánh mắt cô thậm chí còn mang theo một sự dịu dàng kỳ lạ, xen lẫn sự thất vọng sâu sắc.

“Em không phải là con bé,” Minh Anh khẽ thở dài, giọng cô trầm và phẳng lặng như mặt hồ không gió. “Mười năm rồi… Tại sao người hiện về không phải là con gái tôi?”

Bóng ma đứng sững lại. Sự oán giận trong mắt nó dường như bị thay thế bởi một thoáng ngơ ngác. Nó chưa từng gặp một con người nào đối diện với cái chết bằng một thái độ dửng dưng và buồn bã đến thế.

Minh Anh kéo chiếc ghế gỗ, ngồi xuống đối diện với vong hồn ướt sũng. Cô kéo nhẹ vạt áo khoác mỏng, bình tĩnh hỏi:

“Em lạnh lắm đúng không? Dưới hồ nước đó… lạnh lắm.”

Lời nói của Minh Anh như chạm vào nỗi đau sâu kín nhất của bóng ma. Nó bắt đầu run rẩy mạnh hơn, tiếng khóc nghẹn ngào phát ra từ cuống họng rách nát, lẫn trong tiếng nước chảy. Nó cố gắng há miệng, nhưng chỉ có những ngụm nước hồ đục ngầu, hôi hám tràn ra.

“H… ải…”

Một âm thanh khàn đặc, đứt quãng thoát ra.

“Em nói gì?” Minh Anh hơi nhướng người về phía trước, chăm chú lắng nghe.

“H… ải… Tìm… Hải…”

Bóng ma lặp đi lặp lại cái tên đó trong sự đau đớn, cơ thể nó bắt đầu nhạt nhòa dần dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua cửa sổ. Trước khi hoàn toàn tan biến vào hư vô, nó để lại trên nền nhà một vũng nước lớn và một cảm giác lạnh lẽo kéo dài đến tận tâm can.

Minh Anh ngồi im lặng trong bóng tối rất lâu. Cái tên “Hải” vang vọng trong đầu cô. Cô biết rằng người chết không bao giờ tìm đến người sống một cách vô cớ. Linh hồn của cô gái này bị mắc kẹt ở thế giới này bởi một sợi xích oán hận quá lớn, và cái tên “Hải” chính là chìa khóa.

Sáng hôm sau, Minh Anh bắt đầu tìm kiếm thông tin. Với chiếc máy tính xách tay cũ kỹ và vài mối quan hệ từ công việc dịch thuật tự do, cô lục lại các bài báo cũ liên quan đến những vụ tai nạn ở hồ nước này trong vòng mười năm qua.

Không mất quá nhiều thời gian để cô tìm ra manh mối. Cách đây đúng mười năm, vào khoảng thời gian con gái cô gặp nạn không lâu, có một vụ án mạng được kết luận là “tự sát” tại hồ. Nạn nhân là một cô gái trẻ tên Linh, mười chín tuổi, sinh viên một trường cao đẳng gần đó. Bức ảnh đen trắng trên tờ báo mạng đã mờ, nhưng Minh Anh ngay lập tức nhận ra gương mặt thanh tú nhưng đầy u uất đó. Chính là cô gái đêm qua.

Bài báo viết rằng Linh tự tử do trầm cảm, thi thể được tìm thấy sau hai ngày trôi nổi trên hồ. Người trực tiếp thụ lý và ký quyết định khép lại hồ sơ vụ án với kết luận “tự tử do trầm cảm” là một điều tra viên trẻ đầy triển vọng lúc bấy giờ: Nguyễn Thanh Hải.

Minh Anh nhìn chằm chằm vào cái tên “Hải” trên màn hình. Một sự nghi ngờ nhen nhóm trong lòng cô. Nếu Linh tự sát, tại sao vong hồn của cô lại mang một nỗi oán hận sâu sắc đến thế? Tại sao cô ấy lại gọi tên Hải trong sự đau đớn tột cùng?

Minh Anh quyết định thử một canh bạc. Cô dùng một sim rác, bấm dãy số điện thoại của điều tra viên Hải – số máy cũ mà cô tìm được từ một danh bạ lưu trữ của ngành cảnh sát mười năm trước, hy vọng rằng hắn vẫn chưa thay đổi số điện thoại sau khi thăng tiến.

Tiếng chuông điện thoại reo lên từng hồi dài, khô khốc. Mỗi tiếng “tút… tút…” như tiếng gõ của một chiếc đồng hồ đếm ngược trong không gian tĩnh mịch.

Năm giây. Mười giây.

Đầu dây bên kia cuối cùng cũng kết nối. Một giọng đàn ông trung niên trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi và cảnh giác đặc trưng của người làm ngành hình sự vang lên:

“Alo, ai đấy?”

Minh Anh hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. Cô nói chậm rãi, rõ ràng từng chữ vào ống nghe:

“Anh Hải đúng không? Tôi muốn hỏi về vụ án của Linh… mười năm trước ở hồ.”

Sự im lặng bao trùm đầu dây bên kia. Nó kéo dài đến mức Minh Anh tưởng chừng như cuộc gọi đã bị ngắt. Nhưng cô vẫn nghe thấy tiếng thở dốc, nặng nề và đột ngột dồn dập của người đàn ông ở đầu dây bên kia. Bản năng của một kẻ thủ ác vừa bị chạm vào vết thương cũ đang rỉ máu.

“Tạch.”

Cuộc gọi bị ngắt đột ngột.

Minh Anh hạ điện thoại xuống. Màn hình tối đen phản chiếu gương mặt tái nhợt nhưng đầy kiên định của cô. Phản ứng hoảng loạn của Hải đã xác nhận một điều: vụ tự sát mười năm trước của Linh chắc chắn là một lời nói dối. Và trò chơi đi tìm công lý – hay đúng hơn là cuộc trốn chạy khỏi nỗi sợ của chính mình – giờ đây đã chính thức bắt đầu.

Chương sau: Chương 2