Đọc Truyện Cùng Su
← Hôn Ước Trịnh Gia

Chương 8

Không khí bên trong từ đường họ Trịnh ngột ngạt đến mức tưởng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ thổi bùng lên một cơn hỏa hoạn. Khói hương trầm từ chiếc lư đồng khổng lồ tỏa ra nghi ngút, lảng vảng quanh những bức hoành phi sơn son thếp vàng đã nhuốm màu thời gian.

Dưới ánh sáng nhập nhẹm của những ngọn nến đại, hai dãy ghế gỗ lim đen bóng đã chật kín các vị tộc lão của hai dòng họ Từ - Trịnh.

Cụ cố trưởng họ Từ, cụ Từ Thế Bình, ngồi ở dãy bàn bên trái. Bộ áo dài thụng màu đen rộng thùng thình khiến dáng người cụ trông vô cùng hốc hác, đôi mắt sâu hoắm nằm dưới hàng lông mày bạc trắng quét qua bản hương ước sửa đổi đang đặt trên bàn. Đối diện với cụ là Trịnh lão gia Trịnh Hữu Học, gương mặt vuông vức hằn lên vẻ đắc ý lạnh lùng. Không còn Đào Văn Thản đóng vai trò kẻ hòa giải đứng giữa, Trịnh lão gia đang dùng sức mạnh gia tộc để ép họ Từ phải ký vào bản hương ước nhượng lại toàn bộ vùng ruộng đất Bãi Bồi màu mỡ.

“Hương ước đã soạn xong. Nếu không có gì dị nghị, hai bên trưởng họ hãy hạ bút ký tên, đóng dấu triện để dứt điểm mối thù đất đai mười lăm năm qua.”

Giọng Trịnh Hữu Học vang lên đanh thép, vọng vào những bức tường gạch lạnh ngắt.

Cụ Từ Thế Bình thở dài, tay run rẩy cầm lấy cây bút lông đặt bên cạnh nghiên mực tàu. Vì dòng họ Từ bấy lâu nay suy kiệt, lại không có trong tay khế ước gốc thời xưa để đối chứng, cụ buộc phải chấp nhận phần thua thiệt này để đổi lấy sự yên ổn cho con cháu.

“Khoan đã!”

Cánh cửa gỗ mun của từ đường đột ngột bị đẩy mạnh ra. Từ Minh Châu dứt khoát bước qua ngưỡng cửa cao, tà áo the màu nâu sẫm của cô còn bám chút bụi đất từ dãy nhà ngang phía đông. Sự xuất hiện bất ngờ của cô dâu mới khiến toàn bộ hội đồng tộc lão hai họ xôn xao xầm xì.

Trịnh Hữu Học đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy:

“Minh Châu! Ai cho phép cô bước chân vào bái đường trong giờ nghị sự của hai họ?! Gia quy họ Trịnh quy định đàn bà con gái không được phép can dự vào việc đất đai dòng họ!”

Minh Châu không hề né tránh ánh mắt giận dữ của bố chồng. Cô tiến thẳng ra giữa bái đường, đứng chắn ngay trước bàn của cụ Từ Thế Bình, rồi từ trong vạt áo gấm, cô dứt khoát rút ra tờ khế ước bằng giấy bản thời Thành Thái kẹp trong cuốn sổ địa bạ cổ:

“Tôi bước vào đây không phải với tư cách con dâu họ Trịnh, mà là con gái của nhà họ Từ để đòi lại công lý. Bản hương ước các người sắp ký hoàn toàn là một sự lừa gạt!”

Cô giơ cao tờ khế ước trước mặt toàn thể tộc lão:

“Đây là khế ước phụ bằng giấy bản thời Thành Thái, có chữ ký sống và con dấu đỏ của ông ngoại tôi, Từ Quang Luận. Nó chứng minh toàn bộ vùng ruộng đất Bãi Bồi vốn thuộc quyền sở hữu hợp pháp của họ Từ từ hơn một trăm năm trước! Bản hương ước mười lăm năm qua chỉ là giấy tờ giả do Trịnh lão gia và Đào Văn Thản thông đồng tráo đổi!”

Sân từ đường lập tức bùng nổ trong tiếng bàn tán kinh hoàng. Cụ Từ Thế Bình đứng bật dậy, đôi mắt mờ đục trợn trừng nhìn tờ khế ước cổ.

Minh Châu xoay người, găm ánh mắt sắc lẹm thẳng vào mặt Trịnh Hữu Học, giọng cô đanh thép, vang vọng khắp gian thờ:

“Trịnh lão gia, mười lăm năm trước, ông đã cấu kết với quan huyện Đào Văn Thản để cướp đoạt mảnh đất này. Mẹ tôi, Từ thị Hồng Vân, vì phát hiện ra bí mật này nên đã bị các người ra tay sát hại dã man ở bến sông, rồi ngụy trang thành một vụ tai nạn bạo bệnh! Hôm nay, trước ban thờ tổ tiên hai họ, ông có dám thề rằng bàn tay mình chưa từng nhuốm máu của mẹ tôi không?!”

“Câm miệng! Đồ điên loàn vu khống!”

Trịnh Hữu Học gầm lên đầy phẫn nộ, gương mặt ông ta co rút lại tàn nhẫn. Ông ta quay sang hai gã gia nhân lực lưỡng đứng canh cửa bái đường:

“Trói nó lại cho ta! Đánh chết đứa con dâu nghịch tử này!”

“Buông cô ấy ra!”

Trịnh Hạo Nhiên dứt khoát bước ra từ đám đông tộc lão họ Trịnh. Sự xuất hiện của anh khiến hai gã gia nhân khựng lại bước chân. Minh Châu nhìn anh, hy vọng anh sẽ đứng về phía cô để vạch trần tội ác năm xưa.

Thế nhưng, những gì diễn ra tiếp theo lại hệt như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng cô.

Hạo Nhiên đi thẳng đến trước mặt Minh Châu, gương mặt anh lạnh lùng, tối sầm lại không một chút cảm xúc. Anh thô bạo giật phăng tờ khế ước thời Thành Thái khỏi tay cô, rồi quay sang cúi đầu cung kính trước Trịnh lão gia và các vị tộc lão:

“Cha, các vị trưởng bối. Vợ tôi mấy hôm nay vì lo nghĩ việc cưới xin, lại chịu ảnh hưởng từ những lời đồn thổi nhảm nhí ngoài làng nên tinh thần hoảng loạn, sinh ra ảo giác vu khống cho cha tôi. Là do tôi không biết cách dạy bảo vợ, để cô ấy mạo phạm đến tôn đường.”

Minh Châu bàng hoàng nhìn anh, môi cô run lên:

“Hạo Nhiên… anh nói cái gì vậy? Chính anh đã biết sự thật…”

“Cô câm miệng đi!”

Hạo Nhiên quay phắt lại, quát lớn cắt ngang lời cô. Ánh mắt anh nhìn cô sắc lẹm, chứa đầy sự tàn nhẫn lạnh tanh. Anh dứt khoát vò nát mảnh giấy trong tay, rồi thẳng tay ném nó vào chiếc lư hương đồng đang bốc lửa đỏ ngùn ngụt giữa bái đường.

Ngọn lửa bùng lên một nhịp, thiêu rụi mảnh giấy cổ thành tàn tro chỉ trong chớp mắt.

“Không!” Minh Châu hét lên, định lao tới cứu mảnh giấy nhưng đã bị Hạo Nhiên thô bạo nắm chặt lấy hai bắp tay, ghì chặt cô lại tại chỗ.

“Nhốt cô ta vào buồng giam phía đông viện!” Hạo Nhiên lạnh lùng ra lệnh cho hai gã gia nhân. “Không có lệnh của tôi, tuyệt đối không cho phép ai tiếp tế lương thực hay cho cô ta bước ra ngoài nửa bước. Để cô ta tự tỉnh táo lại!”

Minh Châu nhìn Hạo Nhiên bằng ánh mắt chứa đầy sự đổ vỡ và căm hận cực độ. Cô không ngờ người đàn ông từng liều mình đỡ roi cho cô dưới nhà kho, người đã lén giấu mảnh giấy nhật ký đưa cho cô sấy khô, nay lại tự tay đốt sạch bằng chứng dâng tòa để bảo vệ cho người cha sát nhân của mình.

Gia nhân thô bạo kéo lê cô ra khỏi bái đường.

Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc Hạo Nhiên ghì chặt bắp tay cô để đẩy cô cho đám người làm, Minh Châu đột ngột cảm nhận được một vật thể bằng kim loại cứng và lạnh được anh khéo léo luồn từ trong lòng bàn tay anh, ấn sâu vào trong tay áo rộng của cô.

Cùng lúc đó, cô nhận ra tà áo của mình bỗng nặng lên một góc, chính là tờ khế ước bằng giấy bản thời Thành Thái vẫn còn nguyên vẹn, thơm mùi mực cũ dán vào cánh tay cô.

Thì ra ngay lúc giật tờ khế ước từ tay cô, Hạo Nhiên đã dùng một động tác tráo tay cực nhanh để thay thế nó bằng một tờ giấy bản trắng cổ không có chữ mà anh thủ sẵn trong ống tay áo rộng. Tờ giấy bị thiêu rụi trước mặt Trịnh lão gia và các tộc lão chỉ là một mảnh giấy vô giá trị!

Đồng thời, giọng nói của anh hạ thấp xuống đến mức cực hạn, chỉ có cô nghe thấy lướt nhanh qua màng nhĩ:

“Tôi đã tráo bản thật từ trước rồi. Đây là chìa khóa phòng làm việc của cha tôi, tối nay hãy đến đó.”


Cánh cửa gỗ mun của buồng giam phía đông viện bị đóng sập lại, then cài ngoài rít lên một tiếng khô khốc.

Minh Châu ngồi sụp xuống chiếc giường tre nhỏ trong góc phòng tối. Cô lập tức đưa tay vào ống tay áo rộng, rút vật thể kim loại mà Hạo Nhiên vừa lén đưa ra ngoài.

Đó là một chiếc chìa khóa bằng đồng thau nặng trịch, trên thân khóa có khắc nổi một ký tự chữ Nho nhỏ xíu dính vệt gỉ sét màu xanh lục. Cùng với chiếc chìa khóa là tờ khế ước gốc thời Thành Thái vẫn còn nguyên vẹn.

Sự nghi ngờ và căm hận trong lòng cô đối với Hạo Nhiên bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một cảm giác phức tạp khó tả. Anh đã dựng lên một màn kịch “phản bội” tàn nhẫn trước mặt bàn dân thiên hạ để vừa bảo vệ mạng sống cho cô trước cơn thịnh nộ của cha anh, vừa lén trao cho cô chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa mật thất của Trịnh lão gia.

Đêm xuống sâu, tiếng mưa rả rích bắt đầu rơi ngoài hiên vắng.

Cánh cửa sổ gỗ lùa của buồng giam bỗng phát ra tiếng cạch nhỏ. Một bóng người già nua, khoác chiếc áo tơi lá rách rưới khéo léo luồn vào trong phòng. Đó là bà vú nuôi già của Hạo Nhiên dạo trước, người bấy lâu nay vẫn âm thầm quét dọn ở khu bái đường.

Bà vú quỳ xuống bên phản, giọng run rẩy thì thầm đầy sợ hãi:

“Thiếu phu nhân… cậu Hạo Nhiên làm vậy là để cứu cô đấy. Trịnh lão gia thực sự là người đã nhuốm máu mười lăm năm trước, nhưng… kẻ trực tiếp hạ lệnh dìm mẹ cô xuống sông không phải là ông ấy đâu.”

Minh Châu nín thở, nắm chặt lấy bả vai gầy guộc của bà vú nuôi:

“Bà nói sao? Kẻ sát hại mẹ tôi… còn có một người khác?”

Bà vú nuôi già gật đầu lia lịa, nước mắt tràn ra trên những nếp nhăn xô lệch, giọng nói run rẩy đứt quãng trong bóng tối:

“Đêm đó mưa bão lớn lắm… Tôi quét dọn sau bếp từ đường thì thấy một bóng người mặc bộ đồ gấm chàm, thêu hình mây cuộn bằng chỉ bạc, đứng che ô cho Trịnh lão gia bế xác mẹ cô đi ra bến sông. Trịnh lão gia chỉ là kẻ nhận việc dọn dẹp hiện trường. Kẻ thực sự hạ lệnh, kẻ nắm giữ bản án mạng năm ấy… vẫn còn đang ung dung sống trong phủ họ Trịnh này, sống và nhớ mãi như thế!”

Chương sau: Chương 9