Chương 7
Lời cảnh cáo tàn nhẫn của Trịnh lão gia do A Sương truyền lại vào rạng sáng hôm ấy vẫn còn như một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Từ Minh Châu: “Nếu còn tiếp tục đọc trang nhật ký của người chết, lão gia sẽ cho chôn cô chung vào căn phòng cấm phía Tây đó.” Câu nói ấy không đơn thuần là một lời đe dọa bộc phát, nó là lời tuyên án của một kẻ sẵn sàng làm bất cứ điều gì để chôn vùi tội ác mười lăm năm trước.
Thế nhưng, Minh Châu biết mình không có thời gian để sợ hãi. Trưa hôm đó, một bữa tiệc dòng họ bất thường được bày biện ngay tại chính đường của phủ họ Trịnh, nơi vốn dĩ chỉ mở cửa vào những dịp đại lễ đại tế. Trịnh lão gia muốn nhân dịp này để phô trương sự vững chãi của cuộc hôn ước giao hảo mới lập, nhưng thực chất, từng mâm cỗ được dọn ra đều mang theo bầu không khí nặng nề, toan tính của một ván cờ gia tộc.
Gian chính đường rộng lớn được quét dọn sạch sẽ từ sớm, bày chín mâm cỗ dọc theo hai dãy cột lim đen bóng. Trên mỗi mâm đặt một bình rượu trắng chưng cất kỹ và một đĩa trầu têm cánh phượng khéo léo.
Minh Châu ngồi ở vị trí cuối dãy bên trái, tà áo the màu nâu sẫm phủ trên chiếc phản gỗ lạnh ngắt. Cô vấn tóc gọn gàng, tuyệt đối không đeo bất kỳ món trang sức vàng ngọc nào gả theo từ nhà họ Từ, ngoại trừ chiếc kẹp tóc bạc nhỏ cài giấu kín sâu trong làn tóc mây. Từ đầu bữa tiệc đến giờ, cô chỉ lặng lẽ gắp vài miếng rau luộc nhạt nhẽo, tuyệt đối không chạm môi vào chén rượu hỷ nào. A Sương đứng khúm núm hầu sau lưng cô, gương mặt vẫn còn chưa hết bàng hoàng sau trận tra khảo đêm qua.
Trịnh lão gia Trịnh Hữu Học ngồi uy nghiêm ở chiếc bàn dài phía trên cùng. Lưng ông ta thẳng đơ, đôi mắt hẹp sâu hoắm như hai hạt nhãn khô quét dọc xuống cả hai dãy mâm cỗ, theo dõi từng cử động nhỏ của từng người.
Hạo Nhiên ngồi ở mâm đối diện bên phải. Anh vẫn im lặng giống như một người ngoài cuộc, thỉnh thoảng chỉ cúi đầu nhấp một ngụm rượu nhạt.
Khi các mâm cơm đã gần vơi, Trịnh lão gia đặt mạnh đũa xuống chiếc bát sứ men lam, âm thanh lanh canh vang lên làm cả gian nhà lớn đột ngột im bặt không còn một tiếng thì thầm. Ông ta quay đầu, ánh mắt sắc lẹm găm thẳng về phía Minh Châu:
“Con dâu mới, ở nhà này đã quen chưa?”
Giọng ông ta trầm và đều, nhưng lại có một sức nặng bức ép kỳ lạ hệt như một thanh gươm đang áp sát vào cổ cô dâu mới. Minh Châu đặt đũa xuống bệ gốm, khẽ cúi đầu giữ đúng phép tắc:
“Dạ, con đã quen.”
“Nghe nói mấy hôm nay con hay lui tới dãy nhà ngang phía đông?”
Minh Châu thấy tim mình nảy mạnh một nhịp, nhưng gương mặt cô vẫn lạnh tanh không một chút biến đổi. Cô ngước mắt lên, đối diện trực diện với ánh mắt dò xét của bố chồng:
“Dạ, con thấy dãy nhà ngang phía đông bỏ trống lâu ngày, nền đất khô ráo nên định quét dọn để làm nơi phơi thuốc bắc dạo trước. Mẹ con ngày xưa có dạy con nghề ấy.”
Trịnh lão gia không cười, cũng không gật đầu. Ông ta im lặng nhìn cô thêm một lúc rất lâu, như muốn bóc trần lời nói dối qua từng thớ cơ trên mặt cô, rồi mới quay sang tiếp chuyện với vị tộc lão ngồi bên cạnh như thể đó chỉ là một câu hỏi han thường tình.
Minh Châu khẽ thở ra một hơi dài giấu sau tà áo rộng. Bà Từ thị Hồng Vân chưa từng dạy cô một chữ nào về thuốc bắc. Mẹ cô mất khi cô mới lên bảy tuổi, bà chỉ kịp dạy cô cách gấp gọn quần áo vào rương gỗ và cách nhìn hướng mặt trời lặn để đoán giờ mà thôi. Nhưng lời nói dối ấy đã tạm thời đánh lạc hướng được sự nghi ngờ của Trịnh lão gia, và đó là tất cả những gì cô cần.
Bữa cơm tàn lúc giữa trưa. Các trưởng bối nhà họ Trịnh lần lượt đứng dậy, chắp tay vái chào Trịnh lão gia rồi ra về, tiếng dép lê lẹt xẹt trên sân gạch đẫm hơi ẩm.
Biết rõ Trịnh lão gia đã bắt đầu nghi ngờ và cho gia nhân theo dõi sát sao hành tung của mình, Minh Châu quyết định không thể hành động một cách nông nổi. Cô quay về phòng cưới, bảo A Sương khoác chiếc áo choàng lụa gấm màu đỏ hỷ của mình, cầm theo một chiếc giỏ tre nhỏ rồi chậm rãi đi về phía dãy phòng kho ở khu phía Tây, nơi có căn phòng cấm. Đúng như cô dự đoán, hai gã gia nhân canh gác lập tức lén lút bám theo bóng chiếc áo gấm đỏ hướng về phía Tây.
Trong lúc toàn bộ tai mắt bị hút về phía ngược lại, Minh Châu trong bộ y phục vải thô màu nâu sẫm của người hầu, lặng lẽ đi chân trần lách ra cửa hông phía Đông. Cô bước đi cực kỳ nhẹ nhàng, khéo léo né tránh những vệt cát mịn bám quanh sân để không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Cô nhanh chóng tiếp cận gian thứ ba của dãy nhà ngang phía đông. Đúng như những gì cô suy tính, nơi đây có một chiếc giá gỗ lớn dựa sát vách tường mục, bên trên xếp chồng chất mấy chiếc hòm gỗ cũ kỹ phủ bụi dày. Minh Châu quỳ xuống nền đất ẩm, luồn bàn tay mảnh khảnh vào khe hở chật hẹp giữa hai chiếc hòm gỗ lớn sát đất.
Ngón tay cô chạm phải một vật mềm, được bọc cẩn thận trong một lớp vải dầu cũ đã ngả màu xám xịt.
Cô nén thở, dùng sức kéo mạnh nó ra ngoài. Đó là một cuốn sổ bìa bằng da xanh rêu, mép giấy dó đã ố vàng, góc bìa bị thấm nước loang lổ. Đây chính là Sổ địa bạ triều Minh Mạng, văn thư hành chính tối cao từ hơn một trăm năm trước ghi nhận ranh giới gốc thửa đất của làng Ba Bụi, bên trên có đóng con triện đỏ tròn màu son đã mờ nét.
Thế nhưng, điều khiến tim Minh Châu đập dồn dập lại nằm ở tờ khế ước phụ bằng giấy bản viết tay thời Thành Thái được kẹp vô cùng kín đáo ở trang giữa của cuốn sổ cổ. Tờ giấy bản này ghi nhận việc chuyển nhượng hợp pháp thửa ruộng Bãi Bồi từ thế hệ trước sang cho ông ngoại cô, Từ Quang Luận. Nét chữ ký sống động cùng con dấu cá nhân của ông ngoại cô hiển hiện rõ ràng, chứng minh thửa đất tranh chấp đẫm máu ven sông mười lăm năm qua thực chất vốn thuộc về dòng họ Từ một cách hợp pháp!
Họ Trịnh đã dùng một bản hương ước giả mười lăm năm trước để cướp đoạt nó.
Cô nhanh chóng gấp cuốn sổ lại, giấu gọn vào trong vạt áo rộng, không kịp để ý bụi đất lem đầy lên cổ tay áo gấm của mình.
Đột ngột, một bóng người cao lớn dứt khoát bước vào từ cửa hông, chặn đứng lối thoát duy nhất của cô. Trịnh Hạo Nhiên nhìn cô đứng cạnh chiếc giá gỗ, gương mặt anh lạnh lùng không một chút hơi ấm:
“Dương đông kích tây. Cô thông minh hơn tôi nghĩ đấy, Minh Châu.”
Minh Châu đứng thẳng dậy, nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản thường ngày:
“Nhị thiếu gia. Anh làm gì ở đây?”
“Đi tìm cô.” Hạo Nhiên bước lại gần, ánh mắt anh liếc nhanh xuống vạt áo đang phồng lên một góc của cô. Anh không hỏi cô đã lấy thứ gì, cũng không ra tay tịch thu. Anh chỉ nhìn dáo dác ra ngoài hành lang, rồi thô bạo nắm lấy cổ tay cô kéo nhanh đi: “Người hầu phía Tây đã phát hiện ra kẻ mặc áo gấm đỏ chỉ là A Sương. Cha tôi sắp cho người lục soát khu này rồi. Đi mau!”
Anh đưa cô băng qua một cánh cửa hông nhỏ hẹp nằm khuất hoàn toàn sau bức tường gạch ngăn nội viện. Hạo Nhiên đi trước, bàn tay khô nóng của anh siết chặt lấy cổ tay cô, bước đi nhanh nhưng không hề có sự hoảng loạn.
Khi đưa cô về đến trước cửa phòng cưới ở đông viện, anh mới dứt khoát buông cổ tay cô ra, gằn giọng cảnh cáo:
“Từ giờ trở đi, đừng bao giờ bước chân đến dãy nhà ngang phía đông nữa.”
“Anh bảo tôi dừng lại, nhưng chính anh cũng biết sự thật nằm trong cuốn sổ này đúng không?” Minh Châu hỏi vặn lại.
Hạo Nhiên im lặng không đáp, nhưng đôi mắt anh tối sầm lại đầy u uất. Anh nhìn cô một lúc lâu, giọng nói trầm xuống đầy lạnh lùng:
“Cuốn sổ đó từng nằm trong thư phòng của cha tôi suốt nhiều năm. Mười lăm năm trước, đúng vào cái đêm mẹ cô qua đời ở bến sông, nó đột nhiên biến mất không dấu vết cùng với người chú Trịnh Khải Lâm của tôi. Cô cầm nó lúc này chính là đang cầm một bản án tử hình.”
Anh dứt khoát quay lưng bước đi. Minh Châu đứng lặng giữa căn phòng cưới trống trải, hai tay vẫn ôm chặt lấy cuốn sổ da xanh rêu giấu trong ngực áo.
Chưa đầy một khắc sau, ngoài sân viện bỗng vang lên tiếng gia nhân gọi lớn đầy dồn dập:
“Nhị thiếu gia! Lão gia cho gọi người lên từ đường gấp! Ba chiếc kiệu sơn đen của cụ cố trưởng họ Từ, cụ Từ Thế Bình, hiện đã bước vào bái đường để chuẩn bị ký kết bản hương ước sửa đổi rồi ạ!”
Minh Châu bước vội lại gần cửa sổ nhìn ra sân lớn. Qua khe song gỗ, cô nhìn thấy ba chiếc kiệu sơn đen lộng lẫy đang đỗ trước cổng phủ Trịnh dưới màn sương mù nhạt nhòa.
Ván cờ định mệnh phân định huyết quản và đất đai giữa hai dòng họ cuối cùng đã đến giờ khai cuộc.
TRUYỆN ĐÃ FULL, ĐỌC NHANH INB SU NHEN 🥰