Chương 6
Dưới ánh sáng đỏ rực phát ra từ cây đèn bão trên tay Trịnh Hạo Nhiên, không gian hầm ngầm dưới bệ thờ bỗng trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Từ Minh Châu đứng chôn chân bên cạnh phòng giam sắt gỉ, bàn tay vẫn còn run rẩy chạm vào thanh chắn. Phía sau song sắt, Trịnh Khải Hùng co rúm người lại, tiếng xích sắt va vào nhau lanh canh khô khốc theo từng nhịp thở đứt quãng của anh ta.
“Tôi đã dặn cô đêm nay tuyệt đối không được bước chân ra khỏi phòng cưới rồi mà, Minh Châu.”
Giọng Hạo Nhiên trầm xuống, lạnh ngắt hệt như hơi nước buốt giá bốc lên từ nền đất ẩm. Anh bước lên hai bước, bóng cao lớn đổ dài che khuất cả lối đi dốc đứng dẫn lên từ đường.
Minh Châu không lùi bước. Cô siết chặt chiếc chìa khóa đồng trong lòng bàn tay, ngước mắt đối diện thẳng với anh:
“Chính anh đã xích anh trai ruột của mình ở dưới hầm tối này sao, Hạo Nhiên? Anh bái đường thay anh ấy, cướp đi hôn ước, rồi giam cầm anh ấy ở nơi không thấy ánh mặt trời này để che giấu tội ác của dòng họ?”
Hạo Nhiên khẽ khựng lại, đôi mắt sâu thẳm hắt lên một tia đổ vỡ lặng lẽ dưới ánh lửa bập bùng:
“Nếu tôi muốn hại anh ấy, anh ấy đã không thể sống sót qua đêm tân hôn. Kẻ xích anh ấy ở đây chính là cha tôi. Đại ca vô tình tìm thấy bức địa đồ thật dưới lư hương nên bị cha tôi khống chế, giam cầm dưới hầm tối này để bịt đầu mối. Tôi chỉ vừa mới tìm ra căn hầm này hai hôm trước. Tôi buộc phải giả vờ tuân phục cha để tìm cách cứu anh ấy ra ngoài.”
Đúng lúc Hạo Nhiên quay lưng cảnh giác nhìn về phía mật đạo để canh chừng lính tuần, Khải Hùng dưới đất bỗng dùng chút sức tàn lực cuối cùng, luồn bàn tay run rẩy qua khe cửa sắt, dúi mạnh một mảnh giấy xếp nhỏ bị thấm nước ướt sũng vào lòng bàn tay Minh Châu. Anh ta mấp mớ qua kẽ răng, giọng khàn đặc:
“Giữ lấy… Đừng để… Hạo Nhiên biết…”
Minh Châu nhanh như cắt nhét mảnh giấy ướt vào trong ống tay áo gấm của mình. Ngay lập tức, Hạo Nhiên quay đầu lại, dứt khoát nắm lấy cổ tay cô kéo đi:
“Lính tuần sắp quay lại chính điện rồi. Theo tôi lối này, mau trở về phòng cưới trước khi quá muộn!”
Trở về phòng cưới khi trời đã chuyển về rạng sáng, Minh Châu ngồi bên bàn gỗ, ánh đèn dầu hắt xuống làm mảnh giấy ướt sũng óng ánh một lớp nước mỏng. Những dòng chữ mực đen đã nhòe thành từng vệt như mạch máu chảy dọc theo thớ giấy dó dai dẳng.
Bên ngoài, mưa vẫn rả rích rơi từ mái hiên, từng giọt nện xuống sân gạch nghe như tiếng gõ cửa âm u không hồi đáp.
A Sương quỳ bên cạnh, cẩn thận hơ nghiêng mảnh giấy trên ngọn đèn dầu để hong khô. Căn phòng im lặng đến mức Minh Châu nghe rõ tiếng giấy co lại khi gặp nóng, thỉnh thoảng phát ra những tiếng tách tách nhỏ bé.
“Tiểu thư… chữ đang hiện ra rồi.”
Minh Châu nín thở quan sát. Nét chữ thanh mảnh, nghiêng u uất của người đàn bà viết nhật ký mười lăm năm trước dần lộ rõ dưới làn khói ấm:
“…tháng bảy sẽ đến, ta phải giữ bàn tay mình sạch. Nếu bàn tay dính máu, thì dù có đi qua bao nhiêu mùa mưa cũng không thể rửa sạch…”
Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Minh Châu. Câu chữ ấy, cô làm sao có thể quên được.
Vào cái đêm mưa cuối cùng mười lăm năm trước, trước khi mẹ qua đời, bà đã ôm chặt cô vào lòng và thì thầm qua khe cửa sổ nhìn ra vườn mưa đúng câu nói này: “Giữ bàn tay mình sạch, Châu à. Đừng để tháng bảy về mà tay vấy máu.” Khi ấy cô mới tròn bảy tuổi, hoàn toàn không hiểu mật mã u uất ấy của mẹ. Đến khi bà mất, lời giải thích cũng vĩnh viễn bị chôn vùi.
“A Sương, em nhìn xem. Loại giấy này là thế nào?”
A Sương cúi sát, nhíu mày quan sát kỹ thớ giấy thô ráp rồi sắc mặt chợt biến đổi đầy sợ hãi:
“Tiểu thư… đây là giấy dó trắng se chỉ tơ tằm. Cả phủ họ Trịnh này chỉ có một người dùng loại giấy đắt tiền này để viết nhật ký mười lăm năm trước. Đó là chị Như, người hầu cận đã treo cổ oan khuất trong căn phòng cấm phía Tây…”
Minh Châu siết chặt mảnh giấy. Chị Như chết trong phòng cấm mười lăm năm trước, mẹ cô cũng qua đời mười lăm năm trước. Hai cái chết ấy thực chất có mối liên kết chặt chẽ bằng thứ giấy dó se chỉ tơ tằm này.
Tiếng giày da khua trên nền gạch hành lang bất ngờ vang lên dồn dập, rồi dừng lại ngay trước cửa phòng cưới. Minh Châu nhanh như cắt nhét mảnh giấy vào tay áo gấm, ra hiệu cho A Sương dập tắt bớt đèn.
Cánh cửa gỗ mở ra. Trịnh Hạo Nhiên đứng ở ngưỡng cửa, bóng dáng cao lớn của anh chắn nửa phần ánh sáng mờ nhạt từ hành lang hắt vào. Trên vai anh còn đọng vài giọt nước mưa, tóc mai hơi ướt dính vào thái dương. Anh nhìn Minh Châu, ánh mắt tối sẫm không rõ cảm xúc.
“Ra ngoài.”
Hạo Nhiên ra lệnh. A Sương cúi đầu lướt nhanh qua khe cửa, khép chặt cánh cửa phòng lại, để lại hai người trong khoảng tối tĩnh lặng. Minh Châu vẫn ngồi nguyên trên ghế, lạnh lùng lên tiếng:
“Anh đến để tịch thu thứ gì sao?”
Hạo Nhiên bước lại gần, ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô, gần đến mức cô ngửi thấy mùi mưa lạnh quyện cùng mùi hương dầu trầm trên áo anh. Anh cúi người tới trước, giọng hạ thấp đến mức chỉ có hai người nghe thấy:
“Việc cô đột nhập dưới hầm ngầm suýt nữa đã bị mụ vú nuôi của tôi phát hiện khi bà ta đi dọn dẹp chính điện ban đêm. Tôi đã phải ra tay đánh lạc hướng mụ vú nuôi trước khi tin tức này truyền đến tai cha tôi. Cô có biết hành động đó liều lĩnh thế nào không?”
Minh Châu nhìn đăm đăm vào đôi mắt sâu thẳm của Hạo Nhiên. Người đàn ông này vừa mới cứu cô thoát khỏi sự truy quét của cha anh, giờ lại đứng đây đối chất với cô bằng thái độ phòng bị cực độ.
Hạo Nhiên nhìn chằm chằm vào ngọn đèn dầu vẫn còn ấm nóng giữa bàn, rồi găm ánh mắt sắc lẹm vào ống tay áo gấm của cô:
“Lúc ở dưới hầm ngầm, đại ca đã lén đưa cho cô thứ gì đúng không? Đưa nó cho tôi.”
“Nếu tôi nói đó là di ngôn của mẹ tôi, anh có tự tay đốt nó đi giống như cách anh bảo vệ bí mật bẩn thỉu của nhà họ Trịnh không?” Minh Châu lạnh lùng hỏi vặn lại, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt lấy mảnh giấy giấy dó.
Hạo Nhiên đi vòng qua bàn, đứng sững trước mặt Minh Châu. Anh nắm chặt lấy cổ tay cô, ép cô phải đối diện với mình. Giọng anh khàn đặc, mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày:
“Tôi muốn biết là để giữ mạng cho cô! Sự thật cô đang tìm không phải là thứ có thể phơi bày ra ánh sáng đâu, Minh Châu. Nó là tro tàn. Cô cố bới lên, nó chỉ bay vào làm mù mắt cô thôi.”
“Tôi thà mù mắt chứ không sống chung với kẻ sát nhân!”
Hạo Nhiên nhìn cô rất lâu, bàn tay đang siết cổ tay cô run lên một nhịp rất khẽ trước khi chậm rãi buông ra. Anh thở dài, quay lưng bước nhanh ra ngoài cửa, bóng anh nhanh chóng mất hút vào màn mưa dày đặc ngoài hành lang.
Minh Châu ngồi lại một mình trong bóng tối, bàn tay vẫn ôm chặt mảnh giấy của mẹ trong ngực áo. Cô nghe tiếng mưa rơi, tiếng tim mình đập dồn dập, và câu nói của mẹ năm cô bảy tuổi vang vọng bên tai.
Bất chợt, cánh cửa phòng lại bật mở, A Sương bước vào với gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu, cả người run cầm cập khiến Minh Châu giật mình đứng dậy:
“A Sương! Có chuyện gì vậy?!”
A Sương quỳ sụp xuống, nắm lấy tà áo của Minh Châu, giọng nói run rẩy đứt quãng trong nước mắt:
“Tiểu thư… Lão gia vừa cho gọi em lên nhà trên tra khảo… Ông ấy bảo ông ấy đã biết tiểu thư đang giữ những trang nhật ký của người chết. Lão gia dặn em truyền lại với tiểu thư… nếu người còn tiếp tục đọc trang nhật ký ấy, lão gia sẽ cho chôn tiểu thư chung vào căn phòng cấm phía Tây đó.”