Chương 5
Phiên hòa giải tại nhà thờ họ Từ kết thúc trong sự bàng hoàng của cả ngôi làng Ba Bụi. Sự thật về bộ mặt giả nhân giả nghĩa của Đào Văn Thản bấy lâu nay đã bị phơi bày, thế nhưng nỗi ám ảnh bao trùm lên phủ họ Trịnh vẫn không hề tiêu tan. Đối với Từ Minh Châu, cuộc lật đổ kẻ chủ mưu thâu tóm đất đai mới chỉ là một nửa chặng đường. Kẻ trực tiếp ra tay sát hại mẹ cô, và lý do vì sao người chú Trịnh Khải Lâm cùng vị tân lang Trịnh Khải Hùng đột ngột biến mất không dấu vết dưới ban thờ tổ vẫn là những dấu hỏi lớn lơ lửng giữa khoảng không lạnh lẽo.
Trở về phòng cưới khi trời đã sập tối, Minh Châu lập tức gọi A Sương lại gần. Cô lấy từ trong tay áo ra chiếc chìa khóa đồng có răng cưa mà bà nội đã trao cho trước giờ đưa dâu.
“A Sương, em có nhớ chiếc khăn tay thêu hoa mộc của mẹ ta không? Mẩu giấy viết: ‘Khải Hùng không bỏ trốn. Hắn đã xuống căn phòng dưới ban thờ.’ Để xuống được căn hầm đó, tôi bắt buộc phải vào được chính điện của từ đường họ Trịnh.”
A Sương run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu:
“Tiểu thư… Sau sự việc náo loạn ban sáng ngoài đình, Trịnh lão gia đã tức giận khóa chặt cửa chính điện của từ đường. Lư hương trên ban thờ chính dạo này nghi ngút khói lạnh, gia nhân ai đi qua cũng bảo nghe thấy tiếng rên rỉ u uất vọng ra từ bên trong.”
“Dù có phải đối mặt với quỷ dữ, tôi cũng phải xuống đó.” Giọng Minh Châu đanh thép, ánh mắt cô ánh lên quyết tâm không thể lay chuyển. “Đêm nay, khi mọi người đã ngủ say, em hãy giúp tôi cảnh giới ở lối hành lang nối từ nhà dưới lên chính điện.”
Đêm ấy, sương muối phủ một làn trắng đục như khói hương trên những phiến đá xanh của sân từ đường. Minh Châu bước nhẹ như một chiếc bóng, lách qua dãy hiên tối om để tiếp cận cửa hông của gian thờ chính. Đúng như A Sương nói, cánh cửa gỗ lim nặng nề đã bị khóa chặt bằng một sợi xích sắt lớn.
Cô lách người ra phía sau, nơi có một ô cửa sổ nhỏ bằng gỗ lùa dạo trước dùng để thông gió. Minh Châu khéo léo dùng lưỡi dao nhỏ của Hạo Nhiên để lại đêm trước để gạt chốt gỗ bên trong. Một tiếng động khẽ vang lên, cô nhanh nhẹn trườn người qua ô cửa hẹp, đáp nhẹ nhàng xuống nền gạch bát tràng lạnh buốt của chính điện.
Không gian từ đường tối đen như hũ nút, chỉ có vài đốm lửa đỏ lập lòe của những cây nhang sắp tàn trên ban thờ tổ. Mùi tàn hương, mùi gỗ tâm linh ẩm mốc quyện cùng hơi lạnh xộc thẳng vào mũi Minh Châu khiến cô khẽ rùng mình.
Cô rón rén tiến lại gần ban thờ lớn ở trung gian chính điện. Dưới ánh sáng mờ ảo của ánh trăng lọt qua khe cửa sổ, chiếc lư hương đồng khổng lồ chạm khắc hình lưỡng long chầu nguyệt hiện ra uy nghiêm. Minh Châu đặt hai tay lên vành tai đồng của chiếc lư hương, dùng hết sức lực ghì mạnh.
Lư hương nặng trịch đột ngột dịch chuyển sang bên phải một nhịp, phát ra tiếng ma sát thô ráp khẽ khàng trên mặt bệ đá. Ngay phía dưới vị trí lư hương cũ, một khe hở hình vuông hiện ra, bên dưới là một chiếc khóa đồng cổ có lỗ tra khớp dạng răng cưa.
Tim Minh Châu đập dồn dập trong lồng ngực. Cô lập tức rút chiếc chìa khóa đồng của mẹ từ sát ngực áo ra, tra khớp vào ổ khóa.
Cạch!
Ổ khóa đồng mười lăm năm qua chưa từng mở nay bật ra một cách hoàn hảo. Đúng lúc ấy, một mảng gạch lớn dưới chân ban thờ tổ từ từ sụt xuống, lộ ra một lối bậc thang dốc đứng, sâu hun hút dẫn thẳng vào lòng đất tối tăm của phủ họ Trịnh. Từ dưới lòng hầm, một làn hơi lạnh buốt mang theo mùi ẩm mốc, mùi đất ẩm và cả mùi tanh nồng của máu tươi xộc thẳng lên.
Minh Châu rùng mình, nhưng cô dứt khoát thắp ngọn đèn dầu nhỏ trên tay, bước từng bước một xuống bậc thềm tối tăm.
Không gian dưới hầm ngầm rộng hơn cô tưởng tượng, vách hầm được xây bằng những phiến đá tảng vững chắc. Khi ngọn đèn dầu trên tay cô quét qua khoảng tối, Minh Châu bất chợt lùi lại một bước, suýt chút nữa thét lên kinh hoàng.
Trên nền đất ẩm ướt ở cuối hành lang hầm ngầm là một vệt máu đỏ tươi dài, kéo lê từ bậc thang dẫn sâu vào một gian phòng giam nhỏ phía sau cánh cửa sắt gỉ sét.
Cô run rẩy bước lại gần, nâng cao ngọn đèn dầu để nhìn qua khe cửa sắt. Dưới ánh lửa vàng vọt lay lắt, một bóng người mặc chiếc áo cưới màu đỏ hỷ đang nằm gục trên đống rơm khô ẩm ướt, hai tay bị xích chặt vào vòng sắt trên tường đá. Gương mặt hắn tái nhợt, hơi thở đứt quãng, thoi thóp.
Đó chính là Trịnh Khải Hùng , tân lang mất tích của cô!
“Khải Hùng! Khải Hùng!” Minh Châu khẽ gọi, giọng run lên bần bật.
Người đàn ông nghe tiếng gọi hốt hoảng, khó nhọc ngẩng đầu lên. Đôi mắt hẹp của hắn trợn trừng khi nhìn thấy Minh Châu, nốt ruồi đen sát vành tai trái của hắn co rút lại đầy hoảng loạn. Hắn dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng bò về phía cửa sắt, giọng khàn đặc rít qua kẽ răng:
“Minh Châu… Chạy đi… Chạy ngay đi…”
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì từ khoảng tối sâu thẳm phía sau lưng Minh Châu, tiếng bước chân dứt khoát rầm rập vang lên dồn dập. Một bóng người cao lớn cầm cây đèn bão bước ra khỏi góc tối của vách hầm, chặn đứng lối thoát duy nhất của cô hướng lên ban thờ tổ.
Dưới ánh sáng đỏ rực của đèn bão, gương mặt sắc nét như tạc của Trịnh Hạo Nhiên hiện ra, lạnh lùng và tối sầm đến đáng sợ. Anh nhìn cô bằng đôi mắt sâu thẳm không chút gợn sóng:
“Tôi đã dặn cô đêm nay tuyệt đối không được bước chân ra khỏi phòng cưới rồi mà, Minh Châu.”