Đọc Truyện Cùng Su
← Hôn Ước Trịnh Gia

Chương 3

Tuy cuốn nhật ký của người thị nữ đã bị Trịnh lão gia giật mất ở cuối đêm qua, nhưng những dòng chữ mực đã nhạt vẫn cháy âm ỉ trong trí nhớ của Từ Minh Châu. Những câu chữ dồn dập, hoảng loạn ấy nhắc đến một bức địa đồ bí mật và một vụ kiện tụng gian dối mười lăm năm trước, tất cả manh mối đều quy tụ về dãy nhà kho cũ nát phía Tây phủ họ Trịnh. Cô biết mình không thể ngồi yên chờ đợi thêm một ngày nào nữa, nhất là khi bình minh lên, Hạo Nhiên sẽ phải đối mặt với hình phạt hai mươi roi đầy sỉ nhục tại đình làng thay cho cô.

A Sương đứng bên cạnh, lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng non vừa nhú qua tán nhãn nhuộm bạc một góc sân. Cô hầu gái ghé tai cô thì thầm đầy sợ hãi:

“Tiểu thư, em nghe mụ vú nói Trịnh lão gia đã cho người canh phòng nghiêm ngặt các ngõ. Người đêm nay tuyệt đối đừng ra khỏi phòng cưới.”

Minh Châu không trả lời A Sương. Cô lặng lẽ khoác chiếc áo choàng tối màu lên vai, bước chân trần mẫn cảm trên gạch lạnh để luồn ra cửa sau, men theo bờ tường rêu phủ. Đèn lồng chỉ thắp leo lét ở đầu hành lang phía nhà lớn, càng đi sâu vào khu nhà kho phía Tây, bóng tối càng đặc quánh lại như mực.

Căn nhà kho cũ nằm khuất sau những gốc cau già cuối vườn, mái ngói xập xệ che khuất một khoảng sân sau âm u. Cánh cửa gỗ mun chỉ khép hờ, không khóa. Minh Châu đẩy nhẹ, tiếng bản lề kẽo kẹt rít qua sàn đất ẩm ướt. Cô dừng lại một lát cho mắt quen với bóng tối, rồi mò mẫm thắp ngọn đèn dầu nhỏ giấu sẵn trong vạt áo. Ánh lửa vàng vọt quét một vùng sáng yếu ớt lên những đống thóc cũ, những chiếc hòm rương gỗ ẩm mốc và chiếc cối xay đá khổng lồ đã phủ một lớp bụi dày mười lăm năm.

Theo ký ức về dòng nhật ký vội vã cô đọc được trước khi bị giật mất, bức địa đồ gốc ranh giới đất đai được giấu dưới lớp vách đất giả ngay phía sau chiếc cối xay này. Cô thu mình ngồi xổm, soi đèn rà sát chân tường vách đất đầy những vết nứt nẻ.

Ngón tay cô bất chợt chạm phải một khoảng lõm. Lớp vôi vữa ở góc này mềm và mới hơn hẳn xung quanh. Minh Châu dùng chiếc kẹp tóc bạc trên đầu kiên nhẫn cạy nhẹ. Một mảng vữa khô rụng xuống, lộ ra một hốc trống tối tăm bên trong. Cô thò tay vào, đầu ngón tay chạm phải một cuộn giấy dày buộc bằng sợi chỉ đỏ đã phai màu theo năm tháng.

Đó chính là bức địa đồ gốc.

Minh Châu trải bức địa đồ đã ngả màu vàng úa lên mặt cối xay đá, ghé sát ngọn đèn dầu bốc mùi khét để soi rõ. Những đường kẻ mực tàu vẽ chi tiết ranh giới ruộng đất giữa hai dòng họ Từ và Trịnh từ thời ông cha hiện lên rõ ràng. Khi nhìn kỹ các dòng chú thích bằng chữ Nho ở góc bản đồ, sống lưng Minh Châu đột ngột lạnh toát.

Vụ kiện tụng đẫm máu mười lăm năm trước hoàn toàn không phải là tranh chấp ranh giới thông thường. Bức địa đồ này chứng minh toàn bộ vùng ruộng đất màu mỡ phía Nam bến sông , nơi hiện đang bị họ Trịnh canh tác , vốn thuộc quyền sở hữu hợp pháp của họ Từ. Họ Trịnh đã thâu tóm nó bằng một bản án gian dối. Đáng sợ hơn, một dòng bút tích nhỏ ở góc ghi rõ: “Lệ phí lên tòa: ba trăm hai mươi lạng bạc, kèm hai sào đất biếu viên tri huyện”.

Viên tri huyện thời kỳ đó chính là Cụ Tú (Đào Văn Thản) , kẻ mà bấy lâu nay cả hai dòng họ vẫn kính trọng coi là “Người hòa giải” công tâm.

Minh Châu siết chặt nắm tay. Mẹ cô qua đời mười lăm năm trước, ngay sau khi vụ kiện đất đai này kết thúc. Bà không hề chết vì bạo bệnh. Bà đã tìm ra bức địa đồ tố cáo âm mưu thâu tóm đất đai bẩn thỉu của Đào Văn Thản cùng Trịnh lão gia, để rồi bị kẻ thủ ác ra tay bịt miệng.

Cô nhanh chóng cuộn bức địa đồ giấu vào vạt áo, thổi tắt đèn định rút lui. Nhưng ngay trong bóng tối, tiếng bước chân dồn dập cùng ánh lửa đỏ rực đột ngột áp sát cửa kho.

Cửa gỗ bật tung. Trịnh lão gia Trịnh Hữu Học bước vào, gương mặt vuông vức lạnh lùng của ông ta hằn lên những vệt sáng tối tàn nhẫn dưới ánh đuốc của hai gã gia nhân đi sau. Ánh mắt ông ta quét qua chiếc cối xay đá, dừng lại ở mảng vách tường bị cậy vỡ.

“Con dâu ta rảnh rỗi thật. Đêm hôm lại mò ra tận nhà kho tìm thuốc cũ.” Giọng ông ta khàn đặc như dao cùn cứa vào đá. “Có vẻ cô đã lấy được thứ không nên lấy. Bản địa đồ ranh giới mười lăm năm trước.”

Trịnh Hữu Học lạnh lùng ra lệnh cho hai gã người làm:

“Trói nó lại cho ta!”

Minh Châu lùi lại nhưng gót chân vấp phải bệ đá của cối xay. Hai gã gia nhân lực lưỡng lao tới thô bạo khống chế, đè nghiến vai cô xuống nền đất. Trong lúc giằng co, cuộn địa đồ từ vạt áo cô tuột ra, rơi xuống đất. Trịnh Hữu Học cúi xuống nhặt cuộn địa đồ lên, bắp tay ông ta căng cứng, ánh mắt đầy sát khí lạnh tanh:

“Theo hương ước, kẻ nào tự ý trộm văn thư cấm của phủ sẽ bị xử gia pháp ngay trong đêm.”

Sợi dây thừng thô ráp siết chặt lấy hai cổ tay Minh Châu đến rỉ máu. Đúng lúc hai gã gia nhân định lôi cô đi, một giọng nói trầm, dứt khoát vang lên từ phía ngưỡng cửa cắt ngang tiếng gió đêm:

“Buông cô ấy ra!”

Trịnh Hạo Nhiên đứng đó dưới làn sương đêm lạnh buốt. Chiếc áo dài màu xám của anh thấm đẫm hơi lạnh, tay cầm cây đèn bão đung đưa chiếu bóng anh đổ dài, nghiêng ngả lên vách tường đất. Anh bước thẳng vào trong, đối diện trực tiếp với cha mình không một chút né tránh.

Trịnh Hữu Học nheo mắt nhìn con trai thứ:

“Con dâu mày phạm tội trộm gia quy. Ta đang thi hành hương ước. Mày định ngăn cản?”

“Bức địa đồ đó là do tôi bảo cô ấy đi lấy.” Hạo Nhiên bình thản đáp, từng chữ rơi xuống mặt đất phẳng lặng khiến cả căn nhà kho chìm vào sự im lặng đáng sợ. Anh đặt cây đèn bão xuống cạnh cối xay, đứng sừng sững chắn trước người Minh Châu hệt như một bức tường sống bảo vệ cô:

“Cô ấy là vợ tôi, mọi việc cô ấy làm đều dưới sự chỉ dẫn của tôi để tìm hiểu về ranh giới thửa đất bờ Tây. Tôi đã biết bức địa đồ này giấu ở đây từ trước ngày cưới. Nếu cha muốn xử phạt kẻ phạm vào gia quy, tôi xin nhận toàn bộ tội phản nghịch này thay cô ấy!”

Trịnh Hữu Học siết chặt cuộn địa đồ trong tay đến mức các khớp xương nổi lên trắng bệch. Ông ta gằn giọng qua kẽ răng đầy giận dữ:

“Mày đang tự đưa mình vào chỗ chết đấy, Hạo Nhiên!”

“Tôi biết.”

Hạo Nhiên quay sang hai gã gia nhân, giọng nói lạnh lùng dứt khoát mang uy lực của một thiếu chủ:

“Cởi trói cho thiếu phu nhân!”

Hai gã gia nhân dè chừng nhìn Trịnh lão gia. Trịnh Hữu Học đứng im lặng thở dốc trong bóng tối, cuối cùng ông ta khẽ gật đầu đồng ý giải trói. Minh Châu được tự do, cô run rẩy xoa hai cổ tay đã hằn lên những vết lằn đỏ sẫm.

Trịnh Hữu Học nhìn anh con trai bằng ánh mắt lạnh tanh, ném lại tối hậu thư trước khi bước ra khỏi nhà kho:

“Được lắm! Sáng mai, trước bàn thờ tổ và toàn thể hai họ tại đình làng, ta sẽ xử phạt tội phản nghịch của mày. Nhà họ Trịnh này không chứa chấp một đứa con nghịch tử phá hoại gia phong!”

Gia nhân cầm đuốc theo gót Trịnh lão gia rời đi, bỏ lại căn nhà kho chìm vào khoảng tối âm u với ngọn đèn dầu sắp cạn.

Minh Châu đứng tựa lưng vào bệ cối xay đá, nhìn bóng lưng thẳng tắp nhưng đơn độc của Hạo Nhiên đang lặng đi trong bóng tối. Cô khản giọng hỏi:

“Vì sao anh lại tự gánh thêm tội phản nghịch? Sáng mai… anh sẽ bị trục xuất khỏi gia tộc mất!”

Hạo Nhiên chậm rãi quay lại. Dưới ánh đèn bập bùng, gương mặt anh có một sự đổ vỡ lặng lẽ, đau đớn hệt như một mảnh thủy tinh bị nén qua lửa đỏ. Anh không trả lời câu hỏi của cô, chỉ bước đến gần, mở lòng bàn tay đang run nhẹ của mình ra.

Trên lòng bàn tay anh là một mảnh giấy bản cũ kỹ, sờn rách và ố vàng, rõ ràng được cắt ra một cách vội vã từ gáy của một cuốn sổ nào đó.

“Từ cuốn nhật ký của mẹ cô.” Giọng anh khàn đặc. “Trang cuối cùng viết về kẻ thủ ác đã bị ai đó cố tình xé phăng để tiêu hủy chứng cứ. Nhưng trước khi cha tôi đốt hủy cuốn sổ, tôi đã kịp lén giấu lại được mảnh giấy rách này.”

Minh Châu vội vã đưa mảnh giấy lại gần ánh đèn dầu. Nét chữ nghiêng u uất của mẹ cô hiện lên nguệch ngoạc ở phần rìa giấy bị cắt dở:

“… kẻ đứng sau tất cả không phải Trịnh lão gia. Hắn ta chỉ là kẻ nhận việc. Bàn tay thật sự nắm bản án nằm ở…”

Và ngay dưới dòng chữ viết dở ấy, một cái tên khác được mẹ cô dùng hết sức khắc viết to hơn hẳn, nguệch ngoạc và vội vã như thể viết trong một cơn hoảng loạn tột cùng để lại cho hậu thế:

Trịnh Khải Lâm.

Minh Châu nhíu chặt đôi lông mày, tim cô đập dồn dập. Cái tên này hoàn toàn xa lạ đối với cô. Cô ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh:

“Trịnh Khải Lâm là ai? Không phải tân lang mất tích của tôi tên là Trịnh Khải Hùng sao?”

Hạo Nhiên hít một hơi sâu, giọng anh khẽ xuống như một làn gió rít qua khe cửa gỗ mục:

“Trịnh Khải Lâm là người chú ruột mất tích của tôi. Chú ấy là em trai ruột của cha tôi, người đã đột ngột biến mất mười lăm năm trước không dấu vết, đúng vào cái đêm mẹ cô qua đời ở bến sông. Cả làng Ba Bụi đều đồn rằng chú ấy bỏ nhà ra đi tìm đường sống, nhưng thực chất chú ấy chính là người đã nắm giữ toàn bộ bí mật của vụ kiện đất đai năm ấy.”

Minh Châu siết chặt mảnh giấy rách trong lòng bàn tay, các đầu ngón tay lạnh ngắt. Mười lăm năm trước, mẹ cô chết, vùng đất của họ Từ bị cướp đoạt, và người chú Trịnh Khải Lâm mất tích bí ẩn. Ba sự kiện này cùng xảy ra một thời điểm, đan cài vào nhau tạo thành một mạng lưới tội ác kinh hoàng.

“Mảnh giấy này là bằng chứng duy nhất giúp anh tự thanh minh với cha mình. Vì sao anh lại đưa nó cho tôi?”

Hạo Nhiên nhìn cô rất lâu, đôi mắt sâu thẳm hắt lên tia sáng lay lắt từ ngọn nến sắp tàn:

“Sáng mai khi ra đình làng xử tội, tôi có thể sẽ bị trục xuất khỏi dòng họ, không còn quyền hạn gì trong phủ Trịnh để che chở cho cô nữa. Nhưng kẻ đứng sau cái chết của mẹ cô… hắn ta bắt buộc phải trả lời trước công lý.”

Tiếng mưa bắt đầu rơi lộp độp trên mái ngói nhà kho, rồi nhanh chóng chuyển thành một trận mưa rào dồn dập, che phủ cả rặng tre già ngoài vườn. Hạo Nhiên bước ra sát cửa kho nhìn màn mưa trắng xóa trước mắt, khàn giọng dặn dò:

“Đêm nay trời mưa lớn. Hãy mang theo mảnh giấy này, cùng với A Sương lập tức trốn khỏi phủ họ Trịnh trước khi trời sáng.”

“Còn anh?”

“Tôi còn một món nợ gia quy phải trả cho cha tôi. Nếu không đứng ra gánh chịu, mối hận thù giữa hai họ sẽ không bao giờ dứt được.”

Anh quay lại nhìn cô một lần cuối cùng bằng ánh mắt trầm buồn lạnh buốt thấu xương, rồi dứt khoát bước thẳng ra ngoài màn mưa đen kịt đầu non.

Minh Châu đứng lặng người trong nhà kho tối tăm, bàn tay cô áp chặt mảnh giấy của mẹ vào ngực áo gấm đỏ. Tiếng mưa quất liên hồi ngoài cửa như gõ nhịp cho một sự thật trần trụi đang dần hé lộ: Đại thiếu gia Trịnh Khải Hùng biến mất bí ẩn ngay trong đêm tân hôn gần đây, hoàn toàn trùng khớp một cách đáng sợ với vụ biến mất của người chú Trịnh Khải Lâm mười lăm năm trước.

Cả hai người đàn ông của nhà họ Trịnh đều biến mất ngay khi họ chạm tay vào bí mật của bản hương ước giả. Có một bàn tay vô hình đen tối vẫn luôn ẩn nấp dưới ban thờ nhà họ Trịnh, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai dám đào bới quá khứ lên.

Chương sau: Chương 4