Đọc Truyện Cùng Su
← Hôn Ước Trịnh Gia

Chương 10

Mảnh vải y bạch dính máu cùng chiếc nút áo khảm ngọc trắng sữa đặt trên chiếc bàn gỗ gỗ mộc, dưới ánh đèn dầu nghiêng nghiêng tỏa ra một thứ ánh sáng u uất. A Sương nhặt chiếc nút áo lên, quay đi quay lại trước ngọn lửa, đầu chân mày cô hầu gái khẽ chau lại. Mặt ngọc bên trong long lanh màu trắng sữa, khảm chặt vào đế đồng đã đen xỉn theo năm tháng, đường viền hình đóa sen gấp ba lớp chạm khắc vô cùng tinh xảo đến từng chi tiết nhỏ.

Từ Minh Châu ngồi bên bàn, tay chống cằm lặng im quan sát. Cô không giục giã, bởi cô biết A Sương là người vô cùng cẩn trọng, không bao giờ nói khi chưa thực sự chắc chắn.

“Tiểu thư… thứ này em nhìn rất quen.” Giọng A Sương khẽ run lên. “Không phải quen ngoài chợ, mà là rất quen ở ngay trong phủ họ Trịnh này.”

A Sương đặt chiếc nút áo xuống, mở nắp chiếc rương đựng đồ vải cạnh vách tường phòng cưới. Cô lục lọi một lúc rồi rút ra chiếc áo dài xám trắng, chỉ vào hàng cúc được bọc vải kỹ lưỡng trước ngực:

“Gia quy nhà họ Trịnh mười lăm năm nay vẫn vậy. Chỉ có những vị trưởng bối thuộc dòng chính mới được phép may nút khảm ngọc trên y phục. Còn riêng lối thêu hình đóa sen gấp ba lớp này, nó tượng trưng cho người nắm giữ quyền hạn tối cao trong việc phân xử đất đai dòng họ, không cần phải xin ý kiến của trưởng họ thường.”

“Trưởng bối có quyền hạn đó trong phủ hiện nay gồm những ai?” Minh Châu lạnh lùng hỏi.

A Sương ngập ngừng, xếp gọn chiếc áo lại rồi hạ thấp giọng:

“Trịnh lão gia đời này là người thứ nhất. Nhưng còn một người nữa, từng giữ chiếc ghế cố vấn tối cao suốt hai mươi năm qua. Đó là cụ Nguyễn Văn Khoan. Cụ ấy gả con gái cho nhà họ Trịnh rồi ở luôn trong phủ, từ đó được cả hai họ kính cẩn gọi là cụ cố vấn. Mọi người trong phủ vẫn quen gọi tắt là cụ Khoan.”

Minh Châu cầm lại chiếc nút áo, áp ngón tay cái lên mặt ngọc lạnh ngắt. Cô lập tức nhớ lại bóng người ngồi ở chiếc ghế đầu bên trái trong bữa tiệc họ Trịnh trưa hôm qua. Một người đàn ông đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng lưng thẳng đơ, đôi mắt không hề mờ đục. Ông ta hiếm khi lên tiếng trong bữa tiệc, nhưng hễ ông ta cất giọng là cả bàn tộc lão đều phải gác đũa lắng nghe.


Sáng hôm sau, sương mù mùa thu vẫn còn lảng vảng quanh những bậc thềm đá. Bữa cơm thỉnh an của phủ họ Trịnh được bày biện ở nhà dưới.

Hôm nay Trịnh lão gia đi vắng, chỉ còn lại mấy vị tộc lão thường trú và một bàn tiệc nhỏ dọn riêng cho dâu mới. Minh Châu chọn ngồi ở chiếc ghế ngay cạnh cụ cố vấn Nguyễn Văn Khoan, sát bên tay phải của ông ta. A Sương bưng khay canh đặt trước mặt cô, lặng lẽ dùng ánh mắt ra dấu rằng mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng theo đúng kế hoạch.

Cụ Khoan cầm đũa, khẽ gật đầu chào cô dâu mới. Minh Châu cúi người, nâng chén nước trà bằng cả hai tay dâng lên mời ông ta:

“Con xin kính cụ dùng trà.”

Khi cô nghiêng người ngồi xuống chiếc ghế gỗ, tay phải của cô vô tình đặt sát ngay chỗ để đũa của cụ Khoan, đúng vào khoảnh khắc ông ta đang dừng đũa giữa miếng cá nướng. Ánh mắt cụ Khoan lập tức chuyển từ mặt cô xuống bàn tay cô, dừng lại rất lâu trên chiếc kẹp tóc bạc giấu trong tóc cô, rồi lại từ từ hướng lên gương mặt cô. Động tác cực kỳ nhanh, nhưng Minh Châu đủ nhạy bén để nhận ra sự biến đổi đó.

Một người bình thường sẽ không bao giờ nhìn lâu và dò xét đến thế. Chỉ có kẻ mang tội mới luôn cảnh giác tìm kiếm dấu vết của sự bại lộ.

“Tuổi trẻ, lá gan của cô cũng lớn thật.” Giọng cụ Khoan khàn khàn, pha chút hài hước lạnh lùng, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào từng cử động của bàn tay cô. “Người nhà họ Từ sinh ra đã biết cách làm dâu nhà người khác thế này sao?”

“Thưa cụ, mẹ tôi ngày xưa có dạy, bước chân vào nhà ai thì phải nhìn phép nhà ấy mà cư xử cho đúng mực.” Minh Châu đáp bằng giọng đều đều, không một chút gợn sóng.

Cụ Khoan khẽ gật gù, quay sang bàn bên cạnh tiếp tục trò chuyện với các tộc lão. Thế nhưng, mí mắt ông ta nheo lại thành một đường chỉ mỏng. Thứ ánh nhìn ấy chứa đầy sự tính toán, dò xét và lạnh lùng thấu xương, thứ ánh mắt cô chưa từng nhìn thấy ở bất kỳ ai trong phủ họ Trịnh này.


Sau bữa cơm thỉnh an, Minh Châu rẽ vào lối đi cót rải sỏi dẫn về phía hậu viện.

Trịnh Hạo Nhiên đã đứng đợi cô dưới gốc cây nhãn già tự bao giờ. Anh dựa lưng vào thân cây cổ thụ, khoác chiếc áo the màu xám đen quen thuộc, mái tóc hơi rối nhẹ trước gió thu. Anh nhìn cô bước lại gần, không nói không rằng, chỉ khẽ nghiêng đầu về phía sau, nơi có dãy nhà kho nhỏ khuất sau giàn trầu không héo úa.

“Sáng nay cô đã thử ông ta?” Hạo Nhiên lên tiếng khi cô vừa dừng bước chân bên cạnh anh.

“Mắt ông ta không đục.” Minh Châu lạnh lùng đáp, ngón tay cô siết nhẹ vào vạt áo trong. “Mỗi từ tôi thốt ra, ông ta đều cân đếm cực kỳ kỹ lưỡng.”

Hạo Nhiên dắt cô đi sâu vào góc khuất của giàn trầu, giọng anh hạ thấp xuống đến mức tối đa:

“Hôm qua tôi đã nói với cô chuyện cha tôi bị một người thân tín ép buộc phải ký vào tờ hương ước giả mười lăm năm trước để chiếm đoạt đất đai nhà họ Từ. Cha tôi không dám tố cáo suốt mười lăm năm qua vì toàn bộ con dấu dòng họ và sổ địa chính gốc đều bị người đó khống chế. Nếu đệ đơn lên quan huyện, bức thư vạch tội gửi đi thậm chí còn chưa kịp mở ra đã bị ông ta tiêu hủy.”

“Người đó chính là cụ cố vấn Nguyễn Văn Khoan.” Minh Châu khẳng định, ánh mắt cô lạnh tanh nhìn anh.

Hạo Nhiên không phủ nhận. Anh nhìn sang phía nhà trên đăm đăm, giọng anh trầm xuống đầy nặng nề:

“Cha tôi tuy tham lam nhưng không đủ mưu mô và uy quyền để tự mình che giấu một vụ án mạng dìm sông lớn đến thế suốt mười lăm năm qua. Kẻ thực sự đứng sau giật dây bắt buộc phải là người ngồi ở vị trí cao nhất, vị trí tôn kính nhất trong mọi cuộc họp của dòng họ Trịnh.”

Minh Châu nhìn xuống đôi bàn tay trần của mình. Lòng cô rối bời trước những manh mối đan cài. Người cha của Hạo Nhiên, kẻ bấy lâu nay cô vẫn nung nấu ý định trả thù, hóa ra chỉ là một quân cờ bị sai khiến. Thế nhưng, mối thù máu mười lăm năm qua của dòng họ Từ không thể vì một lời nói của anh mà dễ dàng được gột rửa sạch sẽ.

“Chúng ta cần một bằng chứng trực diện buộc ông ta phải tự mình lộ mặt.” Minh Châu cắn môi nói.

Hạo Nhiên khẽ gật đầu. Anh rút từ trong vạt áo ra một mảnh giấy bản cũ kỹ đã ngả sang màu vàng ố, mở rộng ra trước mặt cô:

“Đây là bản sao khế ước đất đai bờ Tây mười lăm năm trước, có ghi nhận chữ ký của ba người chứng kiến. Một trong số ba chữ ký làm chứng cho vụ chuyển nhượng cưỡng ép năm ấy… chính là chữ ký của cụ Nguyễn Văn Khoan thời trẻ.”

Minh Châu nhận lấy mảnh giấy bản, mắt cô lướt nhanh qua từng dòng chữ. Trong đầu cô bắt đầu hình thành một kế hoạch: Cô sẽ dùng chính mảnh khế ước này để trực tiếp đối chất với cụ Khoan trước hội đồng hai họ vào ngày hôm sau.


Thế nhưng, tối hôm đó, khi Minh Châu còn chưa kịp thực hiện kế hoạch của mình thì một biến cố bất ngờ đã ập đến.

Một tiếng gõ cửa khô khốc vang lên từ phía hiên phòng cưới dồn dập. Một tên gia nhân đứng nép dưới bóng tối hành lang, trên tay cầm một chiếc đèn lồng giấy dầu màu đỏ rực tỏa ra ánh sáng đỏ như máu hắt lên vách cửa gỗ:

“Bẩm thiếu phu nhân, cụ cố vấn Nguyễn Văn Khoan có lời mời cô dâu mới đến từ đường vào đúng giờ Tý đêm nay, khi trăng lên khỏi mái nhà. Cụ bảo… cụ có chuyện về người mẹ quá cố của cô muốn kể cho cô nghe rõ ngọn ngành.”

Tên gia nhân dứt lời liền lập tức thổi tắt đèn lồng đỏ, bóng dáng hắn nhanh chóng lùi bước và mất hút vào màn đêm đen kịt như hũ nút của phủ họ Trịnh.

Minh Châu đứng lặng bên khung cửa sổ lùa, ngón tay cô lạnh toát. Cô chưa từng hé răng nhắc đến cái chết của mẹ mình với bất kỳ ai kể từ ngày bước chân vào làm dâu nhà họ Trịnh. Vậy mà cụ Khoan lại biết rõ mục đích thực sự của cô. Đây rõ ràng là một lời khiêu chiến, một cạm bẫy chết người đã được giăng sẵn dưới mái từ đường không đèn.

Đúng lúc cô định khoác áo ra đi, A Sương từ phía hậu viện hớt hải chạy xộc vào phòng cưới, gương mặt cô hầu gái trắng bệch không còn một giọt máu, hai bả vai run lên bần bật vì sợ hãi:

“Tiểu thư… đừng đi! Em vừa thấy người nhà của cụ Khoan lén mang một chiếc lò than lớn đốt đỏ rực vào hậu đường của từ đường… Đêm hè nóng bức thế này, tại sao họ lại cần một lò than đỏ rực trong gian thờ tổ chứ?!”

Minh Châu đứng sững giữa phòng cưới. Làn gió đêm từ hành lang tạt qua người cô lạnh buốt như mùa đông đang ập đến cận kề.

Ngoài trời, ánh trăng tròn vành vạnh bắt đầu nhô lên khỏi mái ngói âm u của từ đường họ Trịnh, soi rõ dãy hành lang tối tăm, hun hút đang lặng lẽ chờ đợi cô bước vào ván cược sinh tử tiếp theo.

Hết phần đã đăng. Su sẽ viết tiếp, bạn ghé lại nhé.