Chương 1
Mưa quất nghiêng chiếc kiệu hoa, làm màu giấy đỏ dán trên mui chảy thành những vệt đỏ thẫm rỉ xuống góc rèm hệt như vệt máu khô. Tiếng mưa nện dồn dập vào mui kiệu, át đi cả tiếng thở dài lo âu của đám gia nhân đi theo. Khi đoàn rước dâu dừng lại trước cổng lớn phủ họ Trịnh, qua màn mưa dày đặc và tiếng gió rít bên tai, Từ Minh Châu đột ngột nghe thấy ngoài màn kiệu có tiếng người thì thầm hoảng hốt rằng chú rể đã biến mất.
Nhưng tiếng xầm xì hoang mang ấy nhanh chóng bị một hồi trống cưới chói tai nuốt chửng.
Bốn phu kiệu đồng loạt hạ vai. Đòn tre trượt trên lớp áo tơi sũng nước, khiến chiếc kiệu nghiêng mạnh một nhịp. Minh Châu chống tay vào vách gỗ ẩm, những đầu ngón tay lạnh ngắt chạm phải lớp sơn son bong tróc. Mùi son phấn rẻ tiền, mùi lụa mới ngạt thở và hơi đất ẩm ướt xộc lên từ khe sàn làm nàng khó thở. Nàng hít một hơi sâu, bàn tay vô thức siết lấy vạt áo ngực, nơi có một vật bằng kim loại sắc cạnh dán vào da thịt.
Màn kiệu vén lên, gương mặt trắng bệch, run rẩy của A Sương luồn nửa người vào. Nước mưa chảy dài từ mái tóc ướt sũng xuống cổ cô hầu gái nhỏ, nhưng Minh Châu thừa hiểu cô đang run rẩy không phải vì cái lạnh của cơn mưa mùa thu.
“Tiểu thư… đến nơi rồi.”
Minh Châu không gặng hỏi lời thì thầm ngoài kia. Nàng lặng lẽ đặt bàn tay lạnh ngắt lên cánh tay A Sương, cúi đầu bước qua ngưỡng kiệu. Đôi hài thêu hoa cát cánh vừa chạm đất đã lún sâu vào lớp bùn nhão nhoét ngoài ngõ. Tấm khăn phủ đầu màu đỏ thắm che khuất tầm nhìn, chỉ để lọt một khoảng sáng nhập nhòe sát đất, đủ để nàng thấy những vũng nước mưa đục ngầu đang phản chiếu ánh sáng đỏ lừ từ dãy đèn lồng treo dọc lối vào phủ họ Trịnh.
Không có pháo cưới. Không có một tiếng cười chúc tụng.
Dưới hiên nghị đường, khách khứa hai họ co cụm tránh mưa, những tà áo dài sẫm màu dính bết vào người. Hai hàng gia nhân cầm đèn bão đứng im lìm như những bức tượng đá, gương mặt căng thẳng đến kỳ lạ. Trên cánh cổng gỗ lim kiên cố của phủ Trịnh, chữ “Song Hỷ” bằng giấy đỏ bị nước mưa tạt vào, bong tróc mất một góc, tả tơi bay trong gió.
Bàn tay A Sương siết chặt lấy tay Minh Châu, giọng run lên bần bật:
“Họ giục làm lễ ngay, tiểu thư ạ.”
Minh Châu bước lên bậc thềm gạch. Trong tiếng mưa dồn dập nện lên mái ngói, lời dặn dò lạnh lùng của bà nội vào buổi sớm nay đột ngột vọng về trong tâm trí nàng.
Sáng nay, Từ lão phu nhân đã tự tay dùng lược sừng chải tóc cho nàng. Chiếc lược mắc lại ở một mối rối lớn, nhưng bà không gỡ mà giữ nguyên như thế, đôi mắt mờ đục soi bóng nàng qua chiếc gương đồng ố vàng.
“Hương ước đã định, con bước qua cổng nhà họ Trịnh thì phải tìm cách mà sống. Đừng tin bất kỳ ai nhắc đến mẹ con, cũng đừng bao giờ để họ biết con còn nhớ chuyện năm xưa.”
Năm ấy, Minh Châu mới tròn bảy tuổi. Người ta bảo mẹ nàng – bà Từ thị Hồng Vân (thường gọi là Dạ Tuyên) đột ngột qua đời trên giường bệnh sau một cơn bạo bệnh ngắn ngủi và ho ra máu. Nhưng cũng có kẻ xầm xì rằng bà bị trượt chân rơi xuống bến sông trong một đêm mưa gió. Dẫu nguyên nhân là gì, bà nội nàng chưa từng cho lập bài vị thờ tự đàng hoàng, cũng tuyệt đối cấm nàng ra bờ sông thắp hương.
Nhưng ngay trước khi kiệu hoa khởi hành, bà nội đã dúi vào tay nàng một chiếc chìa khóa đồng nhỏ có răng cưa.
“Muốn biết mẹ con chết thế nào, hãy tìm dưới ban thờ nhà họ Trịnh.”
Chiếc chìa khóa đồng lúc này đang dán chặt vào da thịt Minh Châu qua lớp áo lót, sắc lạnh và nhức nhối, hệt như một lời nhắc nhở rằng nàng bước vào phủ Trịnh không phải để làm một nàng dâu ngoan ngoãn.
Một người đàn bà mặc áo gấm nâu bước nhanh ra đón. Bà ta kéo thô bạo cổ tay Minh Châu, khiến chiếc vòng ngọc trên tay nàng va vào nhau lanh canh.
“Giờ lành sắp qua rồi. Mau vào làm lễ!”
Qua khe hở dưới mép khăn đỏ, Minh Châu bước vào chính đường sáng rực đèn dầu. Khói hương trầm đặc quánh quyện dưới những bức hoành phi sơn then thếp vàng. Giữa sảnh, Trịnh lão gia – Trịnh Hữu Học – ngồi uy nghiêm trên chiếc ghế bành, khuôn mặt vuông vức lạnh lùng như phiến đá kê chân cột. Bên phải ông là các vị tộc lão, trưởng bối của hai dòng họ. Chiếc ghế dành cho bà nội nàng vẫn bỏ trống.
Đứng trước bàn thờ tổ tiên là một người đàn ông mặc áo cưới màu đỏ hỷ.
Đó là Trịnh Khải Hùng, đại thiếu gia nhà họ Trịnh, cũng là tân lang của nàng ngày hôm nay.
Minh Châu mới chỉ gặp Khải Hùng một lần duy nhất từ xa. Nàng vẫn nhớ rõ đôi mắt hẹp và nốt ruồi đen sát vành tai trái của hắn. Lúc này, Khải Hùng đứng cúi đầu, vành khăn xếp đổ bóng tối sẫm xuống nửa khuôn mặt. Một bên vai áo hỷ của hắn ướt đẫm nước mưa, và bàn tay thõng buông thõng bên sườn không ngừng co rụt lại đầy bất an.
Người chủ lễ vội vã giục đôi tân nhân đứng vào vị trí.
Tiếng xướng vang lên gắt gỏng. Minh Châu cùng Khải Hùng cúi lạy trời đất, rồi quay người hướng về phía bàn thờ tổ tiên. Khi hai người đứng đối diện nhau chuẩn bị thực hiện nghi thức bái phu thê, một luồng gió lạnh từ ngoài sân bất ngờ lùa qua chính đường, thổi bùng tấm khăn che mặt của Minh Châu lên trong thoáng chốc.
Khải Hùng nhìn thẳng vào mắt nàng.
Trong đôi mắt hẹp ấy hoàn toàn không có sự miễn cưỡng hay vui mừng của một tân lang. Chỉ có nỗi sợ hãi tột cùng của một kẻ vừa trông thấy con đường cụt.
Môi hắn mấp máy, phát ra âm thanh cực nhỏ qua kẽ răng:
“Đừng ở lại đây…”
Tiếng trống cưới bỗng nổi lên dồn dập, át đi câu nói của hắn. Khải Hùng vội vã cúi lạy rồi lập tức lùi nhanh khỏi chiếu hoa. Một gia nhân lớn tuổi nhanh chóng bước lên chắn tầm nhìn của Minh Châu, trong khi người chủ lễ tuyên bố nghi thức bái đường đã thành công.
Khi Minh Châu được đưa về gian nhà phía đông để chờ đợi, tân lang Khải Hùng không hề đi theo nàng.
Căn phòng tân hôn nồng nặc mùi sơn mới và mùi gỗ ẩm. Hai ngọn nến long phụng cháy bập bùng trên bàn gỗ, thỉnh thoảng lại chao đảo trước những luồng gió lạnh lùa qua khe cửa sổ. Minh Châu ngồi im lặng bên mép giường hỷ, tai nàng chăm chú lắng nghe tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch ngoài hành lang mỗi lúc một dồn dập.
Giờ lành đã trôi qua từ lâu, nhưng cửa phòng tân hôn vẫn đóng chặt.
Nàng lạnh lùng tháo tấm khăn che đầu màu đỏ đặt xuống bên cạnh. Trên bàn, hai chén rượu giao bôi vẫn đầy nguyên chưa ai đụng tới. Một con thiêu thân lao đầu vào ngọn nến phụng, rơi thẳng xuống lớp sáp đỏ đang chảy tràn rỉ ra hệt như những giọt máu.
Cửa phòng khẽ động. A Sương nhanh chóng lách người vào rồi vội vã cài chặt then gỗ.
“Tiểu thư… Đại thiếu gia Trịnh Khải Hùng mất tích rồi!”
Minh Châu không hề bất ngờ. Nàng bình thản hỏi:
“Mất tích từ bao giờ?”
“Ngay sau lúc bái đường xong. Người gác cổng bảo không hề thấy ngài ấy đi ra cửa chính, nhưng khắp phủ đều không tìm thấy bóng dáng. Trịnh lão gia đang nổi trận lôi đình, cho gia nhân lục soát từng gian phòng. Ngoài sân vọng vào tiếng quát tháo dữ dội. Tiếng một chiếc chum sành bị đổ, lăn trên sân gạch rồi vỡ choang đầy bạo lực.
A Sương sợ hãi quỳ sụp xuống trước mặt nàng, lí nhí:
“Gia nhân họ xầm xì rằng đại thiếu gia vốn không muốn cưới con gái họ Từ. Họ còn đổ vấy rằng nhà ta biết trước việc ngài ấy sẽ trốn đi nên cố tình ép đưa tiểu thư sang đây bái đường gượng gạo để bắt họ Trịnh phải nhận dâu.”
Minh Châu nhìn đăm đăm vào ngọn nến đang lụi dần. Sáp đỏ đông lại thành những hình thù méo mó, dị dạng dưới chân đèn.
Bản hương ước giao đất giữa hai họ vốn được lập sau vụ tranh chấp đẫm máu ở đồng Bãi Mật mười lăm năm trước. Khi ấy, hai nhà Từ - Trịnh đã suýt giết hại lẫn nhau ngoài đình làng, cuối cùng phải dùng một cuộc hôn nhân giao ước để đổi lấy mười lăm mẫu ruộng và lời cam kết không kiện cáo lên quan huyện. Nếu hôn sự này đổ vỡ và phía họ Từ bị quy tội gian ý, nhà nàng không chỉ mất trắng ruộng đất, mà những khoản nợ cũ sẽ bị khui ra, cả dòng họ có nguy cơ bị đuổi khỏi làng.
Tiếng bước chân dồn dập đột ngột dừng lại trước cửa phòng.
Then gỗ bật tung sau một cú đẩy tàn bạo. Trịnh lão gia Trịnh Hữu Học bước vào cùng bốn vị tộc lão. Mùi thuốc lào gắt nồng quyện với mùi áo mưa ẩm ướt tràn vào không gian hẹp.
Ánh mắt sắc như dao của ông ta lướt qua hai chén rượu còn đầy nguyên, rồi găm chặt vào Minh Châu.
“Khải Hùng đâu?”
“Con không biết.”
Giọng nàng bình tĩnh đến đáng sợ.
Trịnh Hữu Học đập mạnh cây gậy gộc xuống nền gạch phát ra tiếng động khô khốc:
“Nó đã nói gì với cô trong lúc làm lễ?”
Minh Châu nhớ lại đôi mắt hoảng loạn và câu cảnh báo ngắn ngủi của Khải Hùng: “Đừng ở lại đây…”
Nàng cũng nhớ lời thì thầm ngoài kiệu hoa khi nàng vừa tới cổng phủ. Rõ ràng, có kẻ đã biết trước việc đại thiếu gia sẽ biến mất ngay sau nghi lễ bái đường.
“Đại thiếu gia không nói gì cả.”
Một vị trưởng bối họ Trịnh vuốt chòm râu bạc, hừ lạnh một tiếng:
“Người vừa vào cửa, tân lang đã biến mất. Chuyện này nếu không có kẻ nội ứng ngoại hợp từ phía họ Từ, làm sao có thể trót lọt được?”
A Sương định ngẩng lên biện hộ, nhưng Minh Châu đã khẽ đặt tay lên vai cô hầu để giữ cô im lặng.
Trịnh Hữu Học cười nhạt đầy cay độc:
“Nhà họ Từ đưa con gái sang đây bái đường, rồi lén giấu con trai ta đi. Các người muốn dùng bản hương ước này để ép ta chia đất sao?”
“Nếu nhà họ Từ muốn phá vỡ hương ước, kiệu hoa đã không đến giữa đêm mưa bão thế này.”
“Cô còn dám cãi?!”
Cây gậy gộc của Trịnh Hữu Học vừa nhấc lên định giáng xuống thì cánh cửa phòng lại bị đẩy ra.
Một người đàn ông bước vào, người sũng nước mưa. Chàng mặc chiếc áo dài đen, không che ô. Nước mưa thấm đẫm vai áo, nhỏ xuống nền gạch thành một vệt dài u ám. Dưới ánh nến bập bùng, gương mặt chàng sắc nét như tạc, đôi mắt sâu thẳm tỏa ra luồng khí lạnh lẽo. Trên bàn tay chàng đang rỉ máu từ một vết cắt nhỏ là một dải tua đỏ bị đứt của khăn xếp tân lang.
Đó là Trịnh Hạo Nhiên, nhị thiếu gia nhà họ Trịnh.
Hạo Nhiên đặt dải tua đỏ dính bùn đất lên bàn gỗ:
“Tìm thấy ở cổng sau.”
Trịnh Hữu Học quay phắt lại, gằn giọng:
“Cổng sau có gia nhân canh gác nghiêm ngặt. Khải Hùng không thể tự ý đi ra.”
“Người canh cổng sau đã bị đánh bất tỉnh, trói lại trong kho củi.”
Không khí trong phòng tân hôn lập tức chùng xuống. Chỉ còn tiếng mưa gầm rú ngoài cửa sổ nện từng hồi lên mái ngói.
Hạo Nhiên hướng ánh mắt về phía Minh Châu. Ánh mắt chàng dừng lại rất ngắn trên chiếc khăn cưới màu đỏ nằm trên giường, rồi quay sang nhìn cha mình:
“Giờ chưa thể phân định ai lừa ai. Nhưng khách khứa hai họ vẫn còn đang ở ngoài chính đường. Nếu chuyện đại ca biến mất ngay trong đêm động phòng truyền ra ngoài, hôn ước này và cả thể diện nhà họ Trịnh sẽ trở thành trò cười cho cả làng Ba Bụi.”
“Vậy con định làm thế nào?” Một vị tộc lão họ Trịnh nhíu mày hỏi.
Hạo Nhiên im lặng tháo chiếc nhẫn ngọc khắc chữ “Trịnh” trên ngón tay mình ra, đặt cạnh hai chén rượu giao bôi trên bàn.
“Con sẽ thay đại ca hoàn tất lễ cưới này.”
A Sương bên cạnh bật thốt một tiếng nghẹn ngào. Các vị trưởng bối kinh ngạc nhìn nhau. Trịnh Hữu Học nheo mắt nhìn con trai thứ, như muốn tìm kiếm một toan tính giấu kín sau gương mặt điềm tĩnh, không chút dao động kia.
Minh Châu nhìn chằm chằm chiếc nhẫn ngọc vương vệt máu đỏ. Nàng lạnh lùng cất tiếng:
“Tôi không phải là món đồ để các người tùy ý đổi tay hết từ người này sang người khác.”
Hạo Nhiên quay đầu nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng trầm xuống:
“Cô cũng không còn đường lui đâu.”
Lời của chàng tàn nhẫn, nhưng lại là sự thật trần trụi. Nếu nàng từ chối, họ Trịnh sẽ lập tức tuyên bố nhà họ Từ cố ý bội ước, hạ nhục gia tộc họ. Nếu đồng ý, nàng sẽ trở thành vợ của một người đàn ông khác ngay trong đêm cưới, và sự biến mất của Khải Hùng sẽ bị chôn vùi dưới một lời nói dối hoàn hảo.
Hạo Nhiên nâng bình rượu, chậm rãi rót đầy hai chén hỷ.
“Bên ngoài chỉ biết tối nay cô đã bái đường với con trai nhà họ Trịnh. Kể từ đêm nay, tuyệt đối không ai được phép nhắc lại người mặc áo cưới bái đường lúc nãy thực chất là ai.”
Trịnh Hữu Học nhìn con trai rất lâu, rồi quay sang Minh Châu ra tối hậu thư:
“Cô tự chọn đi. Uống chén rượu này, nhà họ Từ vẫn là thông gia. Bằng không, ngay sáng mai, ta sẽ cho gia nhân sang đòi lại toàn bộ ruộng đất phía bờ Tây.”
Minh Châu nghe rõ tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực. Nàng nghĩ đến bà nội đang cô độc trong ngôi từ đường nhà họ Từ, nghĩ đến những mái nhà tranh nghèo nàn của họ hàng đang nép bên những cánh đồng mang tên họ Trịnh. Nàng lại cảm nhận được chiếc chìa khóa đồng của mẹ đang áp sát vào da thịt lạnh buốt.
Muốn biết mẹ nàng đã chết oan khuất thế nào, nàng buộc phải ở lại phủ Trịnh. Minh Châu dứt khoát cầm lấy chén rượu hỷ.
Hạo Nhiên nâng chén còn lại. Hai cánh tay họ giao nhau dưới ánh nến bập bùng. Vạt áo cưới sũng nước mưa của chàng chạm vào cổ tay nàng, lạnh buốt đến thấu xương.
Chất rượu cay nồng, đắng chát trôi tuột xuống họng Minh Châu.
Trịnh Hữu Học dẫn các tộc lão lạnh lùng bước ra khỏi phòng. Trước khi khép cửa, ông ta ngoái lại nhìn hai người bằng ánh mắt cảnh cáo:
“Trước khi tìm thấy Khải Hùng, không ai được phép bước chân ra khỏi phủ.”
Cánh cửa gỗ mun sập lại nặng nề.
Hạo Nhiên không hề tiến lại gần giường hỷ. Chàng đứng lặng bên khung cửa sổ sổ, nhìn màn mưa dày đặc đang nuốt chửng cả khoảng sân tối tăm.
“Đêm nay cô hãy cài chặt then cửa sổ và cửa chính. Dù có nghe thấy bất kỳ động tĩnh gì bên ngoài, tuyệt đối cũng không được mở cửa.”
“Vì sao anh lại giúp tôi?” Minh Châu hỏi.
“Tôi không giúp cô.”
Hạo Nhiên lạnh lùng rút một con dao nhỏ từ trong tay áo ra, đặt cạch lên bàn gỗ, ngay cạnh chân nến.
“Tôi chỉ đang giữ cho những người trong ngôi nhà này không giết lẫn nhau mà thôi.”
Nói xong, Hạo Nhiên dứt khoát mở cửa bước ra ngoài. Minh Châu nghe thấy tiếng then cửa ngoài khẽ động, rồi tiếng bước chân chàng lướt nhanh trên hành lang và mất hút vào bóng tối.
A Sương run rẩy tiến lại gần giường để trải lại chăn đệm cho Minh Châu. Bất chợt, tay cô hầu chạm phải một vật gì đó cưng cứng giấu dưới chiếc gối hỷ. Cô tò mò kéo ra, đó là một chiếc khăn tay cũ kỹ đã ngả sang màu vàng ố.
Góc khăn tay thêu một nhành hoa mộc bằng chỉ xanh lục cực kỳ tinh tế.
Minh Châu bước tới, tim nàng thắt lại khi nhận ra từng đường kim mũi chỉ quen thuộc ấy. Thuở nhỏ, nàng đã vô số lần nhìn thấy mẹ mình – bà Từ Thị Hồng Vân – ngồi bên khung cửa sổ thêu đúng nhành hoa mộc này.
Nhưng điều đáng sợ là, ở giữa chiếc khăn tay cũ ấy là một vệt máu đỏ tươi chưa kịp khô.
Bên trong lớp khăn bọc một mẩu giấy bản viết vội bằng nét chữ nguệch ngoạc:
“Khải Hùng không bỏ trốn. Hắn đã xuống căn phòng dưới ban thờ.”